ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN, LIỆT SĨ TRẦN TRỌNG THƯỜNG – HÀI CỐT TRỞ VỀ TRONG LÀN BÃO ĐẠN
rong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc của Tổ quốc, hàng vạn người con ưu tú đã lên đường làm nhiệm vụ với tinh thần “Tất cả vì biên cương Tổ quốc”. Nhiều người đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ. Trong số đó có Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, Liệt sĩ Trần Trọng Thường, người con quê hương Thanh Hà, Hải Dương.
Năm 1977, khi mới đôi mươi, Trần Trọng Thường gác lại những ước mơ tuổi trẻ, tình nguyện lên đường nhập ngũ. Khi hai anh em cùng tham gia khám tuyển nghĩa vụ quân sự, anh đã chủ động nhận phần mình ra trận, nhường người anh ở lại chăm sóc cha mẹ già và gia đình.
Hành trang của người lính trẻ ngày ấy không chỉ có bộ quân phục và chiếc áo len mẹ chuẩn bị, mà còn có một chiếc bút Kim Tinh – món quà người anh trai tặng trước lúc lên đường. Không ai ngờ rằng, chiếc bút nhỏ bé ấy sau này lại trở thành chứng nhân của một cuộc đời anh hùng.
Đầu năm 1979, chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc bùng nổ. Khi tiếng súng xâm lược vang lên trên khắp tuyến biên giới, Trần Trọng Thường cùng đồng đội hành quân thần tốc lên mặt trận Lạng Sơn. Trên những điểm cao đầy khói lửa, người tiểu đội trưởng trẻ tuổi đã chiến đấu với tinh thần quả cảm, luôn là người đi đầu trong mọi trận đánh.
Từ ngày 25 đến ngày 28 tháng 2 năm 1979, trước các đợt tiến công liên tiếp của quân địch, anh đã động viên đồng đội giữ vững trận địa, kiên quyết không lùi bước. Một mình anh đã tiêu diệt hàng chục tên địch, thu nhiều vũ khí, góp phần cùng đơn vị đẩy lùi các đợt tấn công của quân xâm lược.
Ngày 3 tháng 3 năm 1979, trong lúc dẫn đầu tổ chiến đấu tiến công vào đội hình đối phương, Trần Trọng Thường bị trúng đạn và anh dũng hy sinh khi tuổi đời mới 21.
Nhưng câu chuyện về người anh hùng trẻ tuổi chưa dừng lại ở đó.
Sau khi nhận tin con hy sinh, người mẹ già đau đớn khôn nguôi. Bà chỉ có một nguyện vọng duy nhất: tìm được nơi con nằm lại để đưa con trở về quê hương. Mong ước ấy trở thành mệnh lệnh từ trái tim đối với người anh trai Trần Trung Bình.
Khoảng một năm sau, giữa lúc biên giới vẫn còn tiếng súng, ông Bình cùng người thân vượt hàng trăm cây số lên Lạng Sơn tìm em. Ban đêm, pháo địch vẫn rền vang nơi biên giới. Làng mạc hoang vắng, người dân sơ tán gần hết. Trong khung cảnh ấy, người anh trai chỉ có một suy nghĩ duy nhất: phải đưa em trở về.
Sáng hôm sau, với sự giúp đỡ của bộ đội và nhân dân địa phương, ông đã tìm thấy phần mộ của em mình.
Khoảnh khắc mở phần mộ, mọi người lặng đi. Người chiến sĩ năm nào vẫn mặc chiếc áo len của mẹ bên trong quân phục. Trên ngực vẫn còn chiếc đồng hồ và chiếc bút Kim Tinh người anh trao tặng ngày tiễn em lên đường. Đặc biệt, phần nắp bút đã bị một viên đạn xuyên thủng – dấu tích cuối cùng của trận chiến đã cướp đi tuổi xuân của người lính trẻ.
Hài cốt của Anh hùng Liệt sĩ Trần Trọng Thường được đưa trở về quê hương trong niềm xúc động của gia đình, đồng đội và nhân dân. Đó không chỉ là cuộc trở về của một người con đất Việt, mà còn là biểu tượng thiêng liêng của tình đồng đội, tình thân và đạo lý “Uống nước nhớ nguồn” của dân tộc.
Hơn bốn thập kỷ đã trôi qua, nhưng tấm gương dũng cảm của Anh hùng Liệt sĩ Trần Trọng Thường vẫn mãi là ngọn lửa truyền cảm hứng cho các thế hệ trẻ hôm nay. Anh đã sống trọn vẹn tuổi thanh xuân cho Tổ quốc và hóa thân vào đất mẹ để non sông được bình yên.


