Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân-Nguyễn Bá Ngọc
Nguyễn Bá Ngọc (1952–1965) là một thiếu niên anh hùng Việt Nam, hy sinh khi mới 14 tuổi vào ngày 5/4/1965 tại Thanh Hóa sau khi dũng cảm cứu 3 em nhỏ trong trận ném bom của Mỹ. Tấm gương quên mình của Ngọc được tôn vinh, được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân, và tên em được đặt cho nhiều trường học, con đường
Có những tia lửa tự bùng lên vĩnh hằng mà không cần được đốt, có những trang sách tự thắp lên ngọn sáng soi chiếu những tăm tối của cuộc đời và có những con người, dù trong những cơn mưa bom đạn cũng mang trong mình một trái tim phập phồng đỏ lửa, vượt qua bóng tối để bảo vệ những trái tim bé nhỏ.
Vào những năm 1965, Thanh Hóa là một trong những khu vực trở thành hậu phương vững chắc, chi viện cho miền Nam kháng chiến, là tiền tuyến trực tiếp chiến đấu chống chiến tranh phá hoại của đế quốc Mỹ. Ngày 3-4-1965 cầu Hàm Rồng bị ném bom ồ ạt, ác liệt nhất nhằm cắt đứt tuyến giao thông chi viện Bắc-Nam. Đúng 8 giờ sáng ngày 4-4-1965, hàng chục tốp máy bay của đế quốc Mỹ đã đánh phá và thả bom xuống khu vực bến phà Ghép. Tiếng nổ rung trời biến nơi đây trở thành một chiến trường khốc liệt. Những người dân trong làng đều đã cầm súng ra sức bắn phá cùng lực lượng vũ trang. Ở nhà chỉ còn người già và những đứa trẻ trú ẩn trong hầm.
Trong đó có Nguyễn Bá Ngọc, cậu sinh năm 1951, quê ở Thanh Hóa. Bố của Nguyễn Bá Ngọc trong ban chỉ huy của xã và ông cũng là người trực tiếp tham gia chiến đấu. Giặc đang ném bom ngoài cầu Hàm Rồng, dự là bọn chúng sẽ đánh phá vào đến bến phà Ghép ngày hôm nay nên ông chạy về nhà dặn mẹ và các anh chị em của Ngọc trú ẩn xuống hầm để tránh bom. Ông vội vã rời đi không lâu thì bom đã dội xuống những ngôi nhà đang trơ trọi, bất lực. Sau hàng loạt tiếng bom chết người, một tiếng khóc của trẻ em mong cầu sự sống phát ra từ ngôi nhà bên cạnh. Nếu trong giây phút ấy khi cậu bước ra khỏi cửa hầm, hàng tấn bom đang rình rập trên đầu, liệu cậu có thể cứu được đứa trẻ ấy và an toàn trở về? Một cậu bé mới chỉ bước sang tuổi 14 lại phải đứng giữa sự lựa chọn của sự sống và cái chết. Thế nhưng chẳng hề do dự cậu chạy nhanh ra khỏi hầm chỉ kịp quay lại giương đôi mắt nhìn dòng lệ đang khẽ tuôn trào của mẹ và các em, cậu mặc đôi tay mẹ đang níu lấy cậu và dứt khoát chạy đến nơi phát ra tiếng khóc đứt ruột. Nhà thằng Khương, bạn cậu vừa bị bom dội thẳng, cảnh tượng tàn khốc đến nao lòng, Khương và cả nhà đều đã qua đời trong đống đổ nát, chỉ còn một đứa trẻ đang gào thét trong tuyệt vọng. Bé Oong mới chỉ 6 tuổi, Ngọc liền đưa bé về hầm nhà mình trú ẩn.
Một lần nữa bom lại dội xuống làng, có lẽ trong tim cậu vẫn chưa nguôi ngoai nỗi lo lắng khi vẫn còn nhiều đứa trẻ ngoài kia đang đau đớn trong bom đạn. Một lần nữa cậu chạy ra khỏi hầm và tìm thấy em Đơ ngay sau đó. Cậu liền lấy thân mình che chở cho em rồi bò về hầm. Đang bò được một đoạn thấy em Toanh đang bị thương, toàn thân máu me bê bết. Ngọc liền bảo em túm lấy thân mình rồi cùng bò đưa hai em về hầm. Cả đoạn đường, dường như cậu đã không biết từ khi nào máu đã chảy ướt áo, đỏ ngầu trước ngực. Về đến hầm cậu mới thấy đau đớn. Nguyễn Bá Ngọc đã bị trúng mảnh bom ở trước ngực, máu chảy rất nhiều. Có lẽ cậu đã mải mê cứu lấy các em đang gặp phải nguy hiểm mà quên cả thân mình đã bị trúng mảnh đạn từ lâu. Mặt cậu tái nhợt, lả đi vì mất máu. Sau đó, cậu được đưa đến trạm xá của xã sơ cứu rồi đưa lên bênh viện trên Chuối (Nông Cống) cấp cứu. Thế nhưng, vết thương quá nặng cùng việc di chuyển khó khăn nên sau nhiều giờ cầm cự, rạng sáng ngày
5-4-1965 Nguyễn Bá Ngọc đã hi sinh và khép lại cả mảnh đời đang còn dang dở của mình. Trái tim ấy có lẽ đã ngừng đập, nhưng từ đâu đó những ngọn lửa nhiệt huyết lại được thắp lên trong những mảnh đời khác. Cậu đã đánh đổi cuộc đời của chính mình để cứu lấy những cuộc đời đã từng chênh vênh trước hố sâu của chiến tranh và tội ác. Sự ra đi của cậu đã để lại biết bao giọt nước mắt cho những người ở lại. Dù biết bao năm có trôi qua, thời gian có phủ bụi vàng lên từng trang sử sách, người đời vẫn luôn nhớ về một chàng trai đã dũng cảm, kiên cường chạy qua bom đạn để nắm lấy những bàn tay đang lạnh lẽo, tuyệt vọng. Mãi mãi vẫn như vậy!
Anh hùng Nguyễn Bá Ngọc đã được chủ tịch nước truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang Nhân dân sau 50 năm. Đến ngày hôm nay, mái trường mang tên Nguyễn Bá Ngọc cùng tượng đài người anh hùng và những đứa trẻ chính là sự biết ơn to lớn mà người dân Thanh Hóa đã dành cho anh hùng Nguyễn Bá Ngọc và công lao của anh. Được thấy mỗi đứa trẻ đến trường, mỗi gia đình đang hạnh phúc trong hòa bình, có lẽ đến bây giờ chính tôi mới hiểu rằng tại sao ngày ấy anh lại chọn lao ra khỏi hầm và băng qua những làn mưa đạn…



