ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN NGUYỄN THỊ ĐỊNH - ĐÓA HOA KIÊN CƯỜNG TRONG THỜI CHIẾN - KHXH
Trong chiến trường hỗn loạn, mặt đất ẩm ướt bởi nước mưa và máu, bầu trời đen kịt trong làn khói của bom đạn. Giữa đất trời nhân gian là những tiếng hét, tiếng gào khản đặc rít qua kẽ răng. Bom đánh xuống, đạn xuyên qua, từng lớp người ngã xuống lại có lớp khác tiến lên. Trong những con người đã rắn rỏi xông pha ấy, ngoài “đoàn binh không mọc tóc” trong bài thơ Tây Tiến của nhà thơ Quang Dũng ra còn có những mái tóc dài thướt tha. Giờ đây, những mái tóc như tơ lục đã được búi gọn lại, cứng cỏi h
NHỮNG CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA:
ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN NGUYỄN THỊ ĐỊNH - ĐÓA HOA KIÊN CƯỜNG TRONG THỜI CHIẾN
“Giặc đến nhà, đàn bà cũng đánh. “
Trong chiến trường hỗn loạn, mặt đất ẩm ướt bởi nước mưa và máu, bầu trời đen kịt trong làn khói của bom đạn. Giữa đất trời nhân gian là những tiếng hét, tiếng gào khản đặc rít qua kẽ răng. Bom đánh xuống, đạn xuyên qua, từng lớp người ngã xuống lại có lớp khác tiến lên. Trong những con người đã rắn rỏi xông pha ấy, ngoài “đoàn binh không mọc tóc” trong bài thơ Tây Tiến của nhà thơ Quang Dũng ra còn có những mái tóc dài thướt tha. Giờ đây, những mái tóc như tơ lục đã được búi gọn lại, cứng cỏi hơn bất cứ bức tường thép nào. Trước sự tàn bạo của bọn thực dân, sự khác biệt về giới tình dường như đã bị xóa nhòa trước lòng yêu nước và căm thù uất hận. Những người phụ nữ, những người vợ, những người mẹ đã đứng lên, bước ra chiến trường với tư cách là một chiến sĩ.
Chiến tranh đã lấy đi của con người quá nhiều thứ một cách thô bạo và đau đớn tột cùng. Từ chủ quyền, độc lập, sự tự do, đất đai, tài nguyên và vô vàn điều khác từ lớn đến bé, và đến cả chồng của một người phụ nữ, cha của một người con cũng bị bức ép cướp đi sinh mạng. Người vợ Nguyễn Thị Định năm ấy đã mất đi một nửa định mệnh của đời mình, tựa mất đi một nửa linh hồn của bản thân. Nhưng rồi người mẹ một con vẫn kiên định đứng lên, mang theo tâm nguyện của chồng dẫn đầu quần chúng đi cướp chính quyền vào năm 1944. Nhưng mọi thứ vẫn luôn xảy ra một cách đường đột, vào tháng 5 năm 1960, Nguyễn Thị Định nhận được tin đứa con của bà đã mất do bệnh nặng. Chồng mất, con cũng rời đi, người phụ nữ ấy giờ đây đã mất đi người quan trọng của đời, một nửa linh hồn kia dường như đã bị hút cạn. Đồng đội trong quân khu lúc bấy giờ ai cũng đều hiểu được nỗi đau mà bà đang chịu đựng nhưng họ biết rằng, không có bất cứ lời an ủi nào có thể vỗ về được một người mẹ vừa mất con, cũng như, mẹ mất con nước mắt còn nhiều hơn biển cả.
Nguyễn Thị Định, sinh ngày 15/3/1920 tại Bến Tre, 16 tuổi bắt đầu tham gia hoạt động cách mạng, 18 tuổi đã được kết nạp Đảng Cộng sản Đông Dương. Sau khi chồng hi sinh ở Côn Đảo, bà cũng bị giam tại tù Bà Rá. Điều ấy không làm bà suy kiệt về tinh thần, khi đã được thả khỏi tù giam, Nguyễn Thị Định vẫn tiếp tục tham gia cách mạng. “Đội quân tóc dài” do bà lãnh đạo tại phong trào Đồng Khởi năm 1960 chính là dấu ấn rực rỡ trong những trang sử sách. Những bông hoa lan dịu dàng nhưng đầy quyết liệt đã được dẫn dắt bởi bông hoa rực đỏ trên chiến trường mang tên Nguyễn Thị Định, mở ra bước ngoặt quan trọng trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Đến năm 1965, Nguyễn Thị Định được giao trọng trách Phó Tư lệnh Quân Giải phóng miền Nam. Chủ tịch Hồ Chí Minh đã đưa ra câu nói dành cho bà đầy tự hào: “Phó tư lệnh Quân Giải phóng miền Nam là cô Nguyễn Thị Định. Cả thế giới chỉ nước ta mới có vị tướng quân gái như vậy. Thật là vẻ vang cho miền Nam và cho cả dân tộc ta!”. Năm 1974, bà được phong hàm Thiếu tướng, trở thành nữ tướng đầu tiên của Quân đội Nhân dân Việt Nam. Người vợ của năm ấy giờ đây đã là một nữ tướng, đã thực hiện đúng những lời mà người chồng để lại. Nhưng không dừng lại ở đó, trái tim bà giờ đây đã dành trọn cho đất nước, và song song với điều đó chính là sự bình đẳng, quyền lợi của phụ nữ trong công cuộc đổi mới. Sau hơn năm mươi năm dành trọn đời cống hiến cho đất nước, bà Nguyễn Thị Định đã từ trần vào ngày 26/8/1992, khi ấy bà 72 tuổi. Người phụ nữ mạnh mẽ ấy đã rời đi, nhưng những gì bà để lại là một biểu tượng, là cả một thành quả to lớn và vẻ vang. Năm 1995, bà được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, là một lời đáp đầy kính trọng dành cho vị anh hùng “tóc dài” năm ấy trên chiến trường.
Những vị anh hùng, những người chiến sĩ của chúng ta về mặt thể xác họ đã mất đi, nhưng họ không hoàn toàn rời đi. Khi sống là nguồn lực của đất nước, khi chết hóa thành nhân khí của quốc gia. Ở đâu đó trong từng tấc đất, hay ở trên tầng mây mỏng, họ vẫn luôn là người đã dùng máu thịt của chính mình để bảo vệ Tổ Quốc. Bà Nguyễn Thị Định cũng như thế, có lẽ bà đã đến nơi có người đàn ông và đứa con bé bỏng của bà, cùng gia đình ngắm nhìn hòa bình do chính tay hai người góp phần dành lấy.
Với đề án “Những câu chuyện thời hoa lửa”, mà chúng ta lại nhắc đến một “đóa hoa” rực lửa thì cũng là điều hợp lý phải không? Những người phụ nữ của thời xưa cũ đã mạnh mẽ, giỏi giang biết bao khi phải đối diện với mất mát, cầm vũ khí thay vì cành hoa, bước qua xác đồng bào thay vì trên cỏ và lá. Nhưng sau hết thảy, họ vẫn kiên cường đứng lên dùng những gì bản thân có thể để chống lại những kẻ máu lạnh chiếm quốc. Và sau tất cả, những đóa hoa của đất nước đã làm được, đã chiến thắng vẻ vang và không một ai có thể coi thường được họ. Nguyễn Thị Định hay còn được gọi với danh xưng thân thương là “chị Ba” đã làm cho tất cả mọi người thán phục trước cái tài của mình trong đánh giặc, kể cả các nhà báo hay người đưa tin cho hai bên cũng công nhận điều này.
Có thể nói, đất nước của chúng ta chưa bao giờ thiếu nhân tài, cũng chưa bao giờ cạn kiệt lòng yêu nước. Ở đó đó trên mảnh đất hình chữ S vẫn luôn in hằn vết sử tích hàng trăm, chục năm do các vị cha ông để lại. Đó chính là minh chứng cho một tinh thần, một trái tim đỏ thắm gắn kết chặt chẽ với cội nguồn. Mong rằng, các thanh thiếu niên sẽ nối tiếp, cùng nhau nối vòng tay lớn để giữ gìn và bảo vệ Tổ quốc, đưa đất nước ngày càng thịnh vượng và hạnh phúc.


