ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN NGUYỄN THỊ HẠNH (ÚT TỊCH) – "CÒN CÁI LAI QUẦN CŨNG ĐÁNH"
ảnh người phụ nữ Nam Bộ vừa cầm súng chiến đấu, vừa nuôi dạy con thơ luôn để lại những xúc cảm đặc biệt. Họ chiến đấu không chỉ để bảo vệ quê hương mà còn để gìn giữ tương lai cho con cháu mình. Một trong những biểu tượng đẹp nhất của người phụ nữ Việt Nam thời chống Mỹ chính là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Thị Hạnh, người mà đồng bào thân thương gọi bằng cái tên Út Tịch.
Út Tịch sinh năm 1931 tại xã Tam Ngãi, huyện Cầu Kè, tỉnh Trà Vinh trong một gia đình nông dân nghèo. Tuổi thơ của bà gắn liền với những cánh đồng lúa và cuộc sống lam lũ của người dân Nam Bộ. Lớn lên trong cảnh đất nước liên tiếp trải qua chiến tranh, bà sớm hiểu rằng chỉ có độc lập mới đem lại cuộc sống bình yên cho quê hương.
Ngay từ thời kỳ kháng chiến chống thực dân Pháp, Út Tịch đã tham gia các hoạt động cách mạng tại địa phương. Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bùng nổ, bà tiếp tục đứng trong hàng ngũ lực lượng vũ trang, trực tiếp chiến đấu trên quê hương mình.
Điều khiến đồng đội và nhân dân cảm phục không chỉ là lòng dũng cảm mà còn là nghị lực phi thường của người phụ nữ ấy. Trong những năm tháng ác liệt nhất của chiến tranh, bà vừa làm nhiệm vụ chiến đấu, vừa chăm sóc đàn con nhỏ. Có những đêm bà đưa con vào hầm trú ẩn, sáng hôm sau lại cùng đồng đội lên đường đánh giặc.
Đối với Út Tịch, tình yêu gia đình và tình yêu Tổ quốc chưa bao giờ tách rời nhau. Chính vì muốn con mình được lớn lên trong hòa bình, bà càng quyết tâm chiến đấu.
Trong nhiều trận đánh ở vùng đồng bằng sông Cửu Long, Út Tịch luôn là người đi đầu. Bà tham gia phục kích, đánh đồn, chống càn và nhiều lần trực tiếp chỉ huy tổ du kích địa phương đánh bại các cuộc hành quân của đối phương. Dù điều kiện chiến đấu vô cùng thiếu thốn, bà vẫn giữ vững tinh thần lạc quan, động viên đồng đội vượt qua mọi gian khổ.
Có lần, khi được hỏi vì sao vẫn tiếp tục cầm súng dù cuộc sống còn quá nhiều khó khăn, Út Tịch đã trả lời bằng một câu nói mộc mạc nhưng đầy khí phách:
"Còn cái lai quần cũng đánh."
Chỉ sáu chữ ngắn gọn, nhưng đã trở thành biểu tượng cho ý chí sắt đá của quân và dân miền Nam trong những năm kháng chiến chống Mỹ. Đó không chỉ là lời khẳng định quyết tâm chiến đấu đến cùng mà còn thể hiện tinh thần không bao giờ khuất phục trước kẻ thù.
Năm 1968, trong một trận chiến đấu ác liệt, Út Tịch đã anh dũng hy sinh. Sự ra đi của bà để lại niềm tiếc thương vô hạn đối với đồng đội, gia đình và nhân dân Nam Bộ. Người nữ du kích năm nào đã ngã xuống, nhưng tinh thần bất khuất của bà vẫn tiếp tục sống trong lòng hàng triệu người Việt Nam.
Để ghi nhận những cống hiến to lớn ấy, Đảng và Nhà nước đã truy tặng Nguyễn Thị Hạnh (Út Tịch) danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Hình tượng của bà còn được nhà văn Nguyễn Thi khắc họa trong tác phẩm nổi tiếng Người mẹ cầm súng, góp phần làm cho tên tuổi Út Tịch trở thành biểu tượng của người phụ nữ Việt Nam anh hùng.
Ngày nay, nhiều trường học, đường phố và công trình mang tên Út Tịch. Mỗi lần nhắc đến bà, người dân không chỉ nhớ về một nữ anh hùng dũng cảm mà còn nhớ đến một người mẹ giàu tình yêu thương, một người phụ nữ bình dị đã hiến trọn cuộc đời cho độc lập của dân tộc.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng câu chuyện về Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Thị Hạnh (Út Tịch) vẫn luôn truyền cảm hứng mạnh mẽ. Cuộc đời của bà là minh chứng rằng sức mạnh của một dân tộc không chỉ được tạo nên từ những người lính ngoài mặt trận, mà còn từ những người mẹ, người phụ nữ bình dị mang trong mình tình yêu nước, lòng quả cảm và ý chí sắt son. Đó là những giá trị sẽ mãi được các thế hệ người Việt Nam gìn giữ và tiếp nối trong công cuộc xây dựng, bảo vệ Tổ quốc hôm nay và mai sau.


