Anh hùng Lực lượng vũ trang

Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Văn Thoa

Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Văn Thoa- người đã lập thành tích xuất sắc khi phóng 18 quả đạn tên lửa phòng không vác vai A-72 bắn rơi 13 máy bay Mỹ - Ngụy.

Phú Thọ05/12/2025Nguyễn Thị Quỳnh3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Văn Thoa- người đã lập thành tích xuất sắc khi phóng 18 quả đạn tên lửa phòng không vác vai A-72 bắn rơi 13 máy bay Mỹ - Ngụy.

Mùa Xuân năm 1971, khi vừa tròn 19 tuổi, tốt nghiệp Trường THPT Lê Xoay, huyện Vĩnh Tường giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang ở giai đoạn quyết liệt, tạm gác lại ước mơ vào học đại học, Nguyễn Văn Thoa xung phong lên đường nhập ngũ và được điều động về C3 D72 thuộc Quân chủng Phòng không không quân. Trước yêu cầu cấp thiết của tiền tuyến, sau 4 tháng học tên lửa vác vai A72, ông cùng đơn vị vượt Trường Sơn vào thẳng chiến trường miền Đông Nam Bộ với nhiệm vụ chốt chặn, không cho địch ở Sài Gòn hỗ trợ, giải vây cho đồng bọn trên các trận địa phía ngoài.

Hiểu rõ vai trò của lính xạ thủ A72 trong việc phối hợp với lính bộ binh ngăn chặn, đánh tan âm mưu tiến công của kẻ địch, những bài học sau khóa huấn luyện ngắn ngủi đã được ông vận dụng linh hoạt vào thực tế chiến đấu. Ngày 5/4/1972, khi một tốp máy bay của Mỹ ầm ầm kéo vào bắn phá, gây tội ác ở khu vực Minh Thạnh, Tây Ninh, nhận lệnh chiến đấu, Nguyễn Văn Thoa đã nhanh chóng chiếm lĩnh trận địa, thao tác chính xác. Sau 37 giây, quả đạn đầu tiên đã được phóng đi trúng đích, một chiếc HU1A trúng đạn, nổ tung trên bầu trời trước niềm hân hoan, vui sướng của ông Thoa và đồng đội.

Cũng từ đó, ông đã sáng tạo nên một cách đánh mới dành riêng cho loại tên lửa vác vai A72, đó là tùy theo từng loại máy bay cũng như tốc độ của chúng mà điều chỉnh thời gian ngắm bắn nhất định, để rồi trong khoảng thời gian từ năm 1972 - 1975, chỉ với 18 quả đạn, ông đã bắn rơi 13 máy bay địch. Cái tên Nguyễn Văn Thoa được nhắc đến như một huyền thoại chiến đấu quả cảm, anh hùng và là nỗi khiếp sợ của không quân Mỹ - Ngụy. Ngày 30/9/1973, Chi bộ D172 F77 đã tổ chức kết nạp Nguyễn Văn Thoa vào Đảng. Với những chiến công vang dội, ông được trao tặng 1 Huân chương chiến công giải phóng hạng 2; 2 Huân chương chiến công hạng 3; 5 Bằng khen của chiến dịch Đông Nam Bộ và 13 danh hiệu Dũng sĩ diệt máy bay Mỹ. Năm 2000, ông được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân.

Khi chúng tôi hỏi về những sự kiện đáng nhớ nhất trong cuộc đời binh nghiệp của mình, ông kể: "Ngày 12/2/1975, trong một trận chiến đấu diễn ra vô cùng ác liệt tại thị xã Mộc Hóa bên bờ sông Vàm Cỏ Tây, trận địa của tôi bị địch oanh kích dữ dội, bản thân tôi bị một mảnh đạn trúng đầu, buộc phải rời vị trí chiến đấu, lùi về tuyến sau để điều trị. Nhưng khi vết thương vừa tạm ổn, mặc cho các bác sỹ can ngăn, tôi nhất quyết xin ra mặt trận để tiếp tục được chiến đấu cùng đồng đội. Và lần này, tôi đã hạ chiếc C130 ngay tại Tân Thới Hiệp, phía bắc Tân Sơn Nhất vào đúng ngày 30/4/1975. Đó cũng là chiếc máy bay cuối cùng của Mỹ bị bắn hạ trong cuộc chiến tranh Việt Nam."

Thời điểm đó, đơn vị ông đang trên đà tiến vào Sài Gòn thì bị quân địch bắn dữ dội nhằm bảo vệ cho chiếc máy bay này hạ cánh bốc đi đám lính đang nhốn nháo chờ di tản. Phán đoán tình hình rất nhanh, ngay lập tức ông tách ra khỏi đội hình, chọn vị trí thích hợp và đưa chiếc máy bay vào vòng ngắm. Trong vài giây, quả tên lửa tầm nhiệt lao đi, chiếc máy bay bốc cháy giữa bầu trời rồi rơi xuống. Kể từ đó, không ai còn nghe thấy tiếng máy bay gầm Mỹ rú trên bầu trời Sài Gòn nữa, và đây cũng là quả đạn cuối cùng của ông - quả đạn thứ 18.

Miền Nam hoàn toàn giải phóng, Nguyễn Văn Thoa tiếp tục theo đuổi ước mơ dang dở, theo học tại Trường Đại học Nông nghiệp III Bắc Thái, chuyên ngành thú y. Ra trường, sau một thời gian làm trong ngành nông nghiệp, vì hoàn cảnh gia đình, ông nghỉ theo chế độ 176 làm bác sĩ thú y, chuyên chữa bệnh vật nuôi cho bà con trong thôn.

Không cam chịu đói nghèo, trằn trọc nhiều đêm không ngủ, ông bàn với vợ nhận khoán đất ngoài bãi để làm trang trại. Ban đầu, với số vốn ít ỏi, vợ chồng ông dựng tạm căn nhà nhỏ để gia đình 5 khẩu có chỗ tránh nắng, tránh mưa. Một phần đất trang trại được chia ra làm chuồng bò, lợn, hai phần còn lại làm ao thả cá. Đến khi trang trại hình thành, không có vốn mua con giống, hai vợ chồng quyết định cầm sổ đỏ nhà đất đi vay vốn Ngân hàng Nông nghiệp huyện rồi vay mượn thêm họ hàng được 40 triệu mua 13 con bò, một đàn lợn và cá giống thả ao. Sau vài năm nỗ lực, mô hình kinh kế trang tại của gia đình ông đã có tiếng trong tỉnh bởi làm ăn hiệu quả, nhiều năm liền ông được bầu chọn là điển hình nông dân làm kinh tế giỏi của địa phương.

Không chỉ làm kinh tế giỏi, ông Thoa còn tích cực tham gia công tác chính trị - xã hội tại địa phương. Được sự tín nhiệm của lãnh đạo xã Cao Đại và đồng đội, nhiều năm liền ông được bầu cương vị Chủ tịch Hội Cựu chiến binh xã. Giờ đây tuổi đã cao, vết thương do mảnh đạn găm trong đầu thỉnh thoảng lại đau đớn khiến ông phải nằm đâu nằm đấy mấy ngày liền. Thế nhưng cứ khỏe lên là ông lại làm việc, cố gắng mang chút sức lực của mình giúp đỡ những người đồng đội có hoàn cảnh khó khăn. Ông cũng thường xuyên tham dự các buổi sinh hoạt ngoại khóa, nói chuyện chuyên đề của thanh niên, học sinh, kể lại một thời chiến tranh ác liệt, giúp thế hệ trẻ không quên quá khứ hào hùng mà những người lính cụ Hồ đã đổ cả máu để tạo nên.

Năm 2017, khi Cao Đại được tỉnh chọn là một trong 2 xã điểm của tỉnh thực hiện thí điểm dồn thửa đổi ruộng, ông Thoa đã đem tiếng nói, uy tín của mình tuyên truyền để người dân hiểu việc dồn điền đổi ruộng sẽ mang lại lợi ích lâu dài cho chính gia đình. Từ đó, tích cực tham gia hưởng ứng, góp phần quan trọng cùng chính quyền địa phương hoàn thành việc dồn điền đổi ruộng theo đúng kế hoạch.

Với những cống hiến của mình, trong thời bình, anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Văn Thoa tiếp tục nhận được nhiều Bằng khen, Giấy khen của các cấp, ngành, địa phương. Nhưng dường như ông chẳng mấy quan tâm đến những danh hiệu, phần thưởng ấy. Hằng ngày, bên cạnh nhiệm vụ công tác Hội, ông vẫn cần mẫn với công việc người bác sỹ thú y, dù nắng hay mưa, ban ngày hay đêm tối, hễ có điện thoại người dân nhờ khám cho vật nuôi là ông lại xách túi thuốc lên đường. Bởi ông luôn tâm niệm một điều: “Mình còn lành lặn trở về, thế là hạnh phúc lắm rồi. Còn biết bao người lính đã ngã xuống vì đất nước, nhiều người đã tìm được mộ đâu. Toàn anh em, bạn bè, đồng đội, đồng chí của tôi cả đấy, chính họ mới xứng đáng là những anh hùng”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn