Cảm nhận về Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Phạm Tuân
Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Phạm Tuân
Đêm 27/12/1972 là một trong những thời khắc khốc liệt nhất của chiến dịch “Điện Biên Phủ trên không”. Trong bối cảnh bầu trời miền Bắc dày đặc máy bay B-52 và tiêm kích hộ tống của không quân Mỹ, phi công Phạm Tuân đã dũng cảm cất cánh từ sân bay dã chiến Yên Bái trên chiếc MiG-21MF, thực hiện chiến thuật “đi thấp kéo cao” đầy mưu trí để tránh radar địch. Đây không chỉ là bản lĩnh của một phi công chiến đấu mà còn là trí tuệ quân sự được hun đúc từ thực tiễn chiến tranh, từ mồ hôi và xương máu của bao thế hệ đi trước.
Khoảnh khắc ông quyết định tắt radar, tắt liên lạc, áp sát máy bay B-52 ở cự ly chỉ 2 – 3 km rồi phóng liền hai quả tên lửa K-13, theo tôi, là minh chứng rõ nét cho sự bình tĩnh, quyết đoán và dám chịu trách nhiệm. Giữa ranh giới sống – chết chỉ tính bằng giây, Phạm Tuân đã không chọn phương án an toàn cho riêng mình mà chọn phương án hiệu quả nhất cho Tổ quốc. Việc ông rút kinh nghiệm từ trường hợp của phi công Vũ Đình Rạng trước đó – chỉ phóng một tên lửa nên không thể bắn hạ B-52 tại chỗ – cho thấy tinh thần học hỏi, kế thừa và phát triển kinh nghiệm chiến đấu, một phẩm chất rất đáng để thế hệ trẻ hôm nay noi theo.
Dù còn có những quan điểm khác nhau từ một số tài liệu nước ngoài, nhưng xét trên góc độ kỹ thuật và thời gian tác chiến, việc chiếc B-52 bị bắn rơi ngay sau khi Phạm Tuân phóng tên lửa là hoàn toàn có cơ sở. Đặc biệt, chi tiết ông trực tiếp nhìn thấy B-52 nổ tung khi thoát ly, dù không kịp ghi lại bằng máy ảnh, càng làm cho chiến công ấy trở nên chân thực và hào hùng.
Điều khiến tôi khâm phục nhất không chỉ là chiến công, mà là sự khiêm nhường của người anh hùng. Khi chia sẻ rằng chiến thắng ấy có “80% là may mắn”, Phạm Tuân không hạ thấp giá trị bản thân, mà ông nhấn mạnh đến thời cơ và sự chuẩn bị lâu dài. May mắn chỉ đến với những người đủ năng lực, đủ bản lĩnh và sẵn sàng chớp lấy cơ hội. Câu nói của ông: “Thành quả đó có được là do chúng ta đã từng đổ xương máu, đổ mồ hôi cho những trận chiến đấu trước” là lời nhắc nhở sâu sắc về truyền thống uống nước nhớ nguồn, về sự hy sinh thầm lặng của biết bao con người trong chiến tranh.
Trong tiết sinh hoạt dưới cờ, tôi cho rằng câu chuyện về Phạm Tuân không chỉ để học sinh tự hào về lịch sử dân tộc, mà còn để các em hiểu rằng: Thành công không đến từ sự ngẫu nhiên, mà từ quá trình rèn luyện nghiêm túc. Dù ở bất kỳ hoàn cảnh nào, cần có bản lĩnh, trí tuệ và tinh thần trách nhiệm. Biết trân trọng hòa bình hôm nay, bởi nó được đánh đổi bằng xương máu của cha anh. Phạm Tuân không chỉ là người đầu tiên bắn rơi B-52 từ trên không và trở về an toàn, mà còn là biểu tượng của ý chí Việt Nam, của khát vọng vươn lên làm chủ bầu trời Tổ quốc. Đó là tấm gương sáng để thế hệ trẻ hôm nay học tập, rèn luyện và tiếp tục viết tiếp những trang sử vẻ vang trong thời bình – bằng tri thức, kỷ luật và lòng yêu nước.



