ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN PHAN ĐÌNH GIÓT
ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN PHAN ĐÌNH GIÓT
Năm 1954, núi rừng Tây Bắc phủ sương dày mỗi buổi sáng, còn mặt đất thì rung chuyển bởi tiếng pháo từ tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ. Trong những đoàn quân gùi nặng đạn dược, lương thực, có một người chiến sĩ dáng người rắn rỏi, ít nói nhưng ánh mắt luôn rực lửa: Phan Đình Giót, chiến sĩ Tiểu đoàn 58, Trung đoàn 141, Đại đoàn 312.
Phan Đình Giót sinh năm 1922 tại xã Cẩm Quan, huyện Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh. Cuộc đời anh từ nhỏ đã gắn với nghèo đói, sưu cao thuế nặng dưới ách thực dân phong kiến. Cha mẹ mất sớm, anh phải làm thuê đủ nghề để sống. Chính những tháng ngày cơ cực ấy khiến anh sớm hiểu nỗi khổ của người dân mất nước và nuôi trong lòng lòng căm thù giặc.Khi cách mạng bùng nổ, anh thấu hiểu mình cần làm gì và xin vào bộ đội, trở thành chiến sĩ trong cuộc kháng chiến chống Pháp.
Đêm ngày 13/3/1954. Trời tối đặc như mực, gió lạnh luồn qua chiến hào. Bộ chỉ huy giao nhiệm vụ cho Tiểu đoàn 58: tấn công cứ điểm Him Lam, cửa ngõ phía Bắc Điện Biên Phủ – vị trí mạnh nhất, có hỏa lực dày đặc.Phan Đình Giót cùng đồng đội âm thầm bò trong chiến hào. Những người chiến sĩ quả cảm ấy trên người họ chỉ có khẩu súng, vài quả lựu đạn và ai cũng mang trong mình một niềm tin chiến thắng,một gọn lửa hừng hực quyết thoát khỏi ách nô lệ. Pháo binh ta đã nã những loạt pháo đầu tiên mở màn chiến dịch. Mặt đất rung lên như sấm,từng đợt ánh sáng đạn pháo lóe lên soi rõ những ánh mắt đầy quyết tâm của người chiến sĩ Việt Nam .Giây phút ấy, anh Giót chỉ nói một câu ngắn:
“Quyết tâm mở toang cánh cửa đầu tiên cho cả chiến dịch.”
Khi pháo ngừng, bộ binh xung phong. Đơn vị của Phan Đình Giót tiến lên trong mưa đạn. Bão đạn ập xuống những người lính anh dũng ấy,không biết bao nhiêu máu của các anh đã rơi xuống hoà cùng đất trời.Những đoạn chiến hào bị địch bắn nát, đất đá văng tung tóe. Nhiều chiến sĩ bị thương, nhưng cả tiểu đội vẫn bám sát lô cốt.Anh Giót vừa bò vừa yểm trợ đồng đội bị thương xuống vị trí an toàn, rồi lại tiếp tục lao lên. Mỗi mét đất tiến gần lô cốt đều phải trả giá bằng mồ hôi và máu.Khi họ chỉ còn cách lô cốt địch vài chục mét, địch tập trung toàn bộ hỏa lực từ lỗ châu mai. Từng vệt đạn như cắt ngang không khí, quét sát mặt đất khiến đội hình tiến công bị chặn lại.Lúc ấy, tình thế ngàn cân treo sợi tóc nếu không diệt được hỏa điểm này, hướng tấn công sẽ bị phá vỡ, nhiệm vụ đánh chiếm Him Lam có nguy cơ thất bại.Anh hiểu điều đó. Anh lao lên phía trước, áp sát lô cốt nhất có thể, và hô to giữa tiếng đạn:
“Các đồng chí, tiến lên! Đừng để chúng nó sống!”
Anh bắn trả từng phát đạn ngắn để yểm trợ đồng đội, nhưng hỏa lực địch vẫn quá mạnh.Trong khoảnh khắc chỉ vài giây nhưng quyết định cả trận đánh, anh hét lớn:
“ Cho tôi lấp lỗ châu mai!”
Câu nói ấy vang lên giữa tiếng bom đạn như một mũi tên anh lao thẳng vào lỗ châu mai, dùng thân mình chèn kín họng súng đang tuôn lửa, không biết bao nhiêu viên đạn đã ghim vào da thịt anh,không biết bao nhiêu máu và nước mắt đã rơi xuống.
Trận đánh Him Lam rực lửa năm ấy, quân ta đã dành chiến thắng một cách vẻ vang, đây chính là bước đệm quan trọng góp phần vào thắng lợi của chiến dịch Điện Biên Phủ lừng lẫy năm châu, trấn động địa cầu. Dù người anh hùng Phan Đình Giót đã ra đi nhưng những đóng góp và hy sinh của anh sẽ sống mãi trong lòng mỗi người con đất Việt.



