Anh hùng Lực lượng Vũ trang nhân dân Trần Trọng Thường: Chiếc bút kim tinh theo người lính ra trận và trở về trong im lặng
Trần Trọng Thường sinh năm 1958 tại thôn Tráng Liệt, xã Thanh Sơn, huyện Thanh Hà, tỉnh Hải Dương – một vùng quê yên bình bên những vườn vải thiều đỏ mọng. Là con trai út trong gia đình có nền nếp, anh được mọi người trong làng nhớ đến với vẻ ngoài trắng trẻo, má lúm đồng tiền, tính tình hiền hòa nhưng ý chí cứng cỏi. Năm 1977, khi vừa tròn 19 tuổi, trong đợt khám tuyển nghĩa vụ quân sự, cả hai anh em đều đủ điều kiện lên đường.
Nhưng anh Thường dứt khoát nhường phần ở lại cho người anh trai đã có vợ con để phụng dưỡng cha mẹ. Anh chỉ nói gọn với chị dâu trước khi lên đường: "Em phải ra đi". Câu nói ấy không có gì thêm, nhưng đủ để người ở lại hiểu rằng đó là quyết định không thể thay đổi.
Sau gần hai năm huấn luyện tại Bắc Giang, anh Thường được giữ lại học lớp hạ sĩ quan rồi biên chế vào Sư đoàn Sao Vàng – một trong những đơn vị tinh nhuệ của Quân đội nhân dân Việt Nam. Trước ngày hành quân lên biên giới, anh được về thăm gia đình đúng một ngày. Anh trai Trần Trung Bình tháo chiếc đồng hồ Poljot đang đeo và cây bút kim tinh đang dùng để học, trao hết cho em. Sáng hôm sau, hai anh em đèo nhau bằng xe đạp từ tờ mờ đất, vượt chặng đường dài lên đến Bắc Giang thì đã tối hẳn. Ông Bình đứng nán lại ở cổng doanh trại nhìn theo bóng em khuất sau các dãy nhà mới quay về. Đó là lần cuối cùng hai anh em gặp nhau.
Hình 1: Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Trần Trọng Thường – hy sinh trong cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc năm 1979
Đóng quân ở Đồng Đăng, Lạng Sơn đúng vào những ngày đầu cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc tháng 2 năm 1979, anh Thường vẫn đều đặn gửi thư về nhà bằng chiếc bút kim tinh người anh tặng. Trong những lá thư ấy là chiến trận, là bom rơi đạn nổ, là hình ảnh những đoàn người sơ tán về xuôi và những người lính trẻ Việt Nam kiên cường bám trận địa. Từ ngày 17 đến 23 tháng 2, đơn vị của anh phải đối mặt với những đợt tấn công biển người được pháo binh địch yểm trợ dày đặc. Anh Thường cùng tiểu đội đẩy lùi nhiều đợt xung phong, bản thân anh trực tiếp tiêu diệt 7 tên địch. Từ ngày 25 đến 28 tháng 2, khi địch tăng cường lực lượng tấn công ồ ạt hơn, anh tiếp tục chiến đấu kiên cường, tiêu diệt thêm 39 tên, thu 1 súng. Ngày 2 tháng 3, súng cạn đạn, anh dùng báng súng chống trả rồi thoát ra khỏi vòng vây. Đến ngày 4 tháng 3 năm 1979 – 13 ngày trước khi Trung Quốc rút quân – anh anh dũng hy sinh. Theo lời những người lính đóng quân gần đó kể lại, giai đoạn ác liệt nhất, cả tiểu đội đã ngã xuống, chỉ còn một mình anh Thường chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.
Hình 2: Chiếc bút kim tinh của Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Trần Trọng Thường đang được trưng bày tại Bảo tàng tỉnh Hải Dương
Khi tin báo tử đến, cả gia đình vẫn không dám tin. Mẹ anh như ngây dại suốt nhiều ngày. Bà không thể ngờ rằng người con trai út hiếu thuận, cả xã chỉ có một mình lên biên giới năm ấy, lại nằm lại nơi đó mãi mãi. Một năm sau, biết được em nằm ở nghĩa trang cầu Khánh Khê, huyện Văn Lãng, Lạng Sơn, ông Bình cùng mẹ lên thăm. Mẹ anh Thường thầm khóc suốt hành trình. Mang con về quê là mong mỏi lớn nhất của bà, và điều đó trở thành mệnh lệnh không lời đối với người anh trai. Năm sau, ông Bình cùng một người anh trong họ mang theo xe đạp, đèn pin, cuốc xẻng đi tàu lên Lạng Sơn, vượt qua hơn 10 chốt kiểm soát để đến nơi em nằm. Khi đưa em trở về, người liệt sĩ vẫn mặc nguyên tấm áo len mẹ mua trước ngày lên đường, bên ngoài là quân phục. Trong túi ngực vẫn còn chiếc bút kim tinh. Chiếc đồng hồ Poljot vẫn còn nguyên ở cổ tay. Và nắp bút – bị xuyên thủng bởi một viên đạn – chính là thứ đã mang lấy nhát thép thay cho người chiến sĩ. Ông Bình ôm chặt em trong lòng suốt hành trình tàu về xuôi, để em lần cuối nhìn lại mảnh đất biên cương đang hồi sinh từ bãi chiến trường.
Ngày 20 tháng 12 năm 1979, Nhà nước truy tặng anh Trần Trọng Thường danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang nhân dân. Ngày 12 tháng 7 năm 1995, gia đình trao tặng chiếc bút kim tinh cho Bảo tàng tỉnh Hải Dương lưu giữ. Chiếc bút bị thủng nắp, vỡ thân đang được trân trọng trưng bày như một chứng nhân thầm lặng về sự khốc liệt của chiến tranh và tinh thần của một thế hệ thanh niên sẵn sàng gác bút nghiên lên đường đánh giặc.
Hình 3: Ông Trần Trung Bình và bà Đoàn Thị Dung hiện đang thờ cúng anh hùng - liệt sĩ Trần Trọng Thường
Ông Trần Trung Bình, người anh trai cả, đến nay vẫn nhớ như in buổi sáng hai anh em đèo nhau lên Bắc Giang trong cái rét mướt cuối đông. Ông chia sẻ: "Ngày em đi, tôi biết chỉ là đứa em trai chưa biết cầm tay con gái, nhưng ý chí ra đi giữ nước thì không ai ngăn được. Tôi chỉ trao cho em những thứ đang dùng dở, chiếc bút và chiếc đồng hồ, để em có thứ gì của tôi bên cạnh. Không ngờ đó lại là lần cuối".
Câu chuyện của Anh hùng Trần Trọng Thường không chỉ là một trang sử hào hùng mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc về những người đã ra đi khi tuổi đời còn xanh, chưa kịp hoàn thành những ước mơ bình dị nhất. Anh ra đi với chiếc bút trong túi, với tấm áo len mẹ mua và chiếc đồng hồ anh trai tặng – những kỷ vật của gia đình đã theo anh đến hơi thở cuối cùng, và theo anh trở về. Tên anh, và chiếc bút ấy, sẽ còn mãi như biểu trưng cho một thế hệ thanh niên Việt Nam đã không tiếc tuổi trẻ vì Tổ quốc.
Nguồn:
https://baohaiphong.vn/chiec-but-kim-tinh-cua-nguoi-anh-hung-liet-si-147997.html
https://thanhnien.vn/45-nam-cuoc-chien-dau-bao-ve-bien-gioi-phia-bac-1721979-1722024-tim-lai-nhung-anh-hung-185240218153518491.htm


