ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN - VÕ THỊ SÁU
ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN - VÕ THỊ SÁU
Trong dòng chảy dài rộng của lịch sử dân tộc Việt Nam có những con người tuy tuổi đời rất trẻ nhưng tinh thần lại lớn lao đến mức thời gian không thể làm phai mờ. Một trong những biểu tượng đẹp và đau của thế kỉ hai mươi chính là anh hùng liệt sĩ Võ Thị Sáu người con gái của vùng đất đỏ kiên trung.
Võ Thị Sáu sinh năm 1933 tại Đất Đỏ thuộc tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu trong một gia đình giàu lòng yêu nước. Tuổi thơ của chị không gắn với những ngày tháng bình yên mà gắn với tiếng súng và những cuộc càn quét của thực dân. Chứng kiến cảnh đồng bào bị đàn áp chị sớm nuôi trong mình ý chí đứng lên bảo vệ quê hương. Khi mới mười bốn mười lăm tuổi chị đã tham gia hoạt động cách mạng làm nhiệm vụ liên lạc và hỗ trợ lực lượng kháng chiến. Ở độ tuổi mà nhiều người còn vô tư trước cuộc đời chị đã chọn cho mình con đường đầy hiểm nguy nhưng rực rỡ lý tưởng.
Năm 1948 trong một trận tập kích chị đã dũng cảm ném lựu đạn tiêu diệt tên chỉ huy địch. Sau đó chị bị bắt giam và chịu đựng những trận tra tấn tàn bạo. Thế nhưng trước mọi đòn roi chị không một lần khuất phục. Tại phiên tòa quân sự của thực dân chị bình thản khẳng định lòng yêu nước của mình. Sự hiên ngang ấy không phải sự bốc đồng của tuổi trẻ mà là bản lĩnh được hun đúc từ niềm tin sắt đá vào độc lập tự do.
Năm 1952 khi mới mười chín tuổi Võ Thị Sáu bị đưa ra xử bắn tại Côn Đảo. Người con gái nhỏ bé ấy bước ra pháp trường với tư thế ngẩng cao đầu. Giữa lằn ranh sinh tử chị vẫn giữ được sự bình thản đến lạ thường. Cái chết của chị không phải là dấu chấm hết mà là sự hóa thân vào đất trời Tổ quốc để trở thành biểu tượng bất diệt của lòng dũng cảm.
Sự hy sinh của Võ Thị Sáu nhắc chúng ta hiểu rằng tự do không bao giờ là điều tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng máu bằng nước mắt và bằng cả tuổi xuân của biết bao con người. Thế hệ trẻ hôm nay không còn sống trong khói lửa chiến tranh nhưng vẫn cần giữ cho mình một tinh thần dấn thân mạnh mẽ. Yêu nước trong thời bình là học tập nghiêm túc là sống có trách nhiệm là không thỏa hiệp với sự hời hợt và tầm thường.
Cuộc đời Võ Thị Sáu ngắn ngủi nhưng rực sáng như một ngọn lửa. Ngọn lửa ấy soi vào quá khứ để ta biết trân trọng hòa bình và soi vào hiện tại để ta sống xứng đáng hơn. Điều còn lại sau tất cả không phải là bi kịch của cái chết mà là vẻ đẹp của một tâm hồn đã chọn Tổ quốc làm lẽ sống. Và khi nhắc đến tên chị lòng người Việt Nam vẫn lặng đi trong niềm biết ơn sâu sắc.


