Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Võ Văn Mừng đã trở thành biểu tượng của lòng yêu nước, tinh thần kiên cường và đức hy sinh thầm lặng mà cao cả.
Trong suốt chặng đường đấu tranh giành độc lập, tự do của dân tộc Việt Nam, từ những ngày đầu kháng chiến chống thực dân Pháp đến cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ đầy cam go, ác liệt, đã có biết bao thế hệ người con ưu tú sẵn sàng hiến dâng cả tuổi trẻ, xương máu và cuộc đời mình cho Tổ quốc. Trên mảnh đất Đồng Tháp – vùng đất sen hồng giàu truyền thống cách mạng, tên tuổi Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Võ Văn Mừng đã trở thành biểu tượng của lòng yêu nước, tinh thần kiên cường và đức hy
Mở đầu câu chuyện những năm đất nước còn chìm trong khói lửa, Đồng Tháp Mười hiện lên như một biển lau sậy bạt ngàn. Gió thổi hun hút qua những cánh đồng nước, mang theo mùi bùn non, mùi khói súng và cả những tiếng thở dài của một vùng quê chịu nhiều mất mát. Giữa miền đất ấy, năm 1930, Võ Văn Mừng ra đời của một đứa trẻ lớn lên cùng tiếng ếch kêu đêm, tiếng xuồng khua nước, và cả những nỗi đau âm thầm của dân làng dưới ách ngoại xâm.Tuổi thơ của ông không có nhiều ngày yên ả. Bom đạn xé nát ruộng đồng, giặc càn quét qua từng xóm nhỏ. Những mái nhà cháy đen, những người mẹ lặng lẽ khóc con, những người cha ra đi rồi không trở lại — tất cả đã sớm gieo vào lòng chàng trai trẻ một câu hỏi day dứt: “Nếu mình không đứng lên, ai sẽ giữ lấy quê hương này?” Và rồi, ông đi theo cách mạng, lặng lẽ mà dứt khoát. Không kèn trống, không lời hứa hẹn, chỉ có một trái tim nóng bỏng và niềm tin sắt đá vào ngày độc lập. Trong những năm tháng kháng chiến ác liệt, Võ Văn Mừng có mặt ở những nơi gian nguy nhất, nơi mưa bom trút xuống không báo trước, nơi cái chết luôn cận kề trong từng bước chân.
Giữa rừng sâu, giữa đồng nước mênh mông, ông không chỉ cầm súng chiến đấu mà còn là người giữ lửa tinh thần cho đồng đội. Khi đói rét vây quanh, ông chia từng nắm gạo. Khi lòng người chao đảo, ông dùng lời nói chân thành để níu lại niềm tin. Có những đêm hành quân, trăng bị mây che khuất, chỉ còn ánh lửa nhỏ leo lét và trong ánh lửa ấy, ý chí chiến đấu của người lính vẫn bừng lên, không tắt. Chiến tranh là máu và nước mắt, là hy sinh không thể đếm bằng con số. Nhưng chính trong khắc nghiệt ấy, bản lĩnh và lòng trung kiên của Võ Văn Mừng càng được tôi luyện. Ông cùng đồng đội vượt qua hết trận này đến trận khác, góp phần làm nên những chiến công thầm lặng mà lớn lao cho cách mạng. Vì những cống hiến ấy, Đảng và Nhà nước đã phong tặng ông danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân một danh hiệu được đánh đổi bằng cả tuổi xuân và sinh mệnh.
Ngày hòa bình lập lại, đất nước thôi tiếng súng, ông vẫn tiếp tục phục vụ trong quân đội với cấp hàm Trung tá, giữ cương vị Chủ nhiệm Chính trị Đoàn 646, Quân khu 7. Không còn chiến hào, nhưng trách nhiệm vẫn nặng trên vai. Ông dốc lòng xây dựng con người mới của thời bình, nhắc nhở thế hệ sau rằng: hòa bình hôm nay được trả bằng máu của hôm qua. Khi ông Võ Văn Mừng từ trần vào ngày 30 tháng 8 năm 2018, bầu trời dường như lặng hơn trên quê hương Đồng Tháp. Nhưng ông không rời xa. Ông vẫn còn đó trong từng câu chuyện kể cho con cháu, trong từng trang sách lịch sử, trong ký ức của một vùng đất từng cháy đỏ lửa chiến tranh.
Cuộc đời ông giống như một ngọn lửa giữa đêm dài, không ồn ào rực rỡ, nhưng cháy bền bỉ và soi đường cho bao thế hệ. Và trên mảnh đất Đồng Tháp hôm nay, ngọn lửa ấy vẫn âm thầm cháy như một lời nhắc nhở về lòng yêu nước, sự hy sinh và niềm tin không bao giờ tắt.
Đồng chí Trung tá Anh hùng Lực lượng Vũ trang nhân dân Võ Văn Mừng từ trần” đăng trên Báo Sài Gòn Giải Phóng, một tờ báo điện tử chính thống ở Việt Nam.
https://www.sggp.org.vn/dong-chi-trung-ta-anh-hung-luc-luong-vu-trang-nhan-dan-vo-van-mung-tu-tran-post490427.html


