Anh hùng Lực lượng vũ trang

ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG “TÒNG VĂN CHÔ” MỘT MÌNH TIÊU DIỆT 53 TÊN ĐỊCH TẠI CHỐT BIÊN GIỚI NĂM 1979

Câu truyện về những ngày tháng kháng chiến tại biên giới năm 1979

Lai Châu18/10/2025LƯƠNG QUANG HUY (xã Than Uyên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA VỀ:

ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG “TÒNG VĂN CHÔ” MỘT MÌNH TIÊU DIỆT 53 TÊN ĐỊCH TẠI CHỐT BIÊN GIỚI NĂM 1979

Hoàng Liên Sơn, 1979 — Câu chuyện về Anh hùng Lực lượng Vũ trang Tòng Văn Chô là một huyền thoại sống về lòng dũng cảm và ý chí kiên cường trong chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc. Chỉ trong vòng chưa đầy 8 giờ đồng hồ (từ 4 giờ rưỡi sáng đến 12 giờ trưa), đồng chí Tòng Văn Chô, khi đó bị lạc đơn vị và phải chiến đấu độc lập, đã tự mình tiêu diệt 53 tên địch.

Hành trình và Bối cảnh Chiến trường

Đồng chí Tòng Văn Chô, sinh năm 1957, nhập ngũ vào ngày 12 tháng 9 năm 1976 tại Trung đoàn 254 thuộc tỉnh Hoàng Liên Sơn. Sau 6 tháng huấn luyện tại Bản Lầu, đơn vị được triển khai bảo vệ biên giới tại chốt Làng Mạ, khu vực được biết đến là Đỉnh 391. Đơn vị của ông ban đầu có tổng cộng 60 người, nhưng sau các trận chiến ác liệt, chỉ còn lại 26 người còn lại.

Bước vào chiến tranh biên giới năm 1979, đồng chí Tòng Văn Chô đã chứng kiến những khoảnh khắc căng thẳng nhất. Khi báo cáo về tiếng súng nổ ở biên giới trong ca gác, ông đã bị chỉ huy bảo là "mày chỉ bố lão thôi". Ông nói: “không tin các anh ra mà xem”. Sau đó, mọi người ra tới đỉnh dốc một đồng chí tên “Giót” ở Bản Đông đã hy sinh vì bị bắn nhầm bởi ông Hằng do đội mũ lưỡi trai và bị nhầm là địch.

Sau hai ngày chiến đấu giành giật hầm B1 đến B3, đồng chí Tòng Văn Chô đóng quân tại hầm B2. Vào ngày thứ ba, ông bị sức ép của súng ĐKZ và ngất đi trong khoảng 30 phút.

Khi tỉnh dậy, ông không tìm thấy đồng đội. Ông bò ra phía sau, cách khoảng 20 mét, phát hiện sáu tên địch đội mũ lưỡi trai đang ngồi hút thuốc. Kiểm tra đạn dược sau lưng, ông còn lại sáu quả lựu đạn mỏ vịt. Ông lập tức rút ba quả ném vào địch, sau đó dùng khẩu súng diệt gọn luôn cả sáu. Sau đó lên lại trên đỉnh 391 là không thấy anh em đâu cả.

Anh em đơn vị đã rút đi rồi. Ông thấy có vết chạy xuống dốc, nên tôi xuống đường cái, đến chỗ Cầu Cốc Lếu. Ông hỏi một ông dân làng đi qua xem có thấy một đội đi qua ở đây không. Ông ấy nói là đội đó đi từ hôm qua rồi. Ông ấy hỏi lại tôi: "đồng chí có phải của đơn vị anh Nhân không? Ông Nhân với ông Diễm phải không?". Sau đó ông quay mặt đi, rồi lại ngoảnh cổ lại xem, thì thấy người đó chỉ cách tôi một sải và tay thò vào túi cầm súng ngắn chuẩn bị xử Ông. phát hiện ra người này là thổ phỉ làm thám báo cho địch. Sau khi thoát khỏi thám báo của địch ông tiếp tục lên trên đó, ở đầu khe suối, tôi gặp đồng chí liên lạc tên Quán (người Tày Cao Bằng) đang múc nước. Đồng chí Quán ngạc nhiên nói:"Ô Chô tưởng mày chết rồi đấy”, đồng chí Chô đáp:“Ui tao mà chết á, mẹ còn lâu"

“53” tên địch bị tiêu diệt Trong 8 Giờ

Đơn vị tổ chức lại đội hình. Đồng chí Tòng Văn Chô được bố trí ở một đầu khe gần nương rẫy. Trận chiến làm nên tên tuổi của ông bắt đầu vào khoảng 4 giờ rưỡi sáng hôm sau.

“Khi hết đạn, tôi phải bóc hộp đạn ra, lắp vào dây. Địch cứ liên tục lên, tôi hết băng đạn này thì lấy tiếp băng khác lắp vào. Khi vừa lắp xong một phát là địch chuẩn bị nhảy vào, tôi kéo đạn lên nòng xong bóp luôn. Thằng này vừa chết vừa ngã, kéo theo cả dây địch lên. Tôi bắn tiếp, không kịp ngắm, chỉ có thể kẹp nách vào bắn thôi. Lúc địch tấn công bằng lựu đạn, tôi đứng dậy, đá trả lại chết một tên địch”.

“Địch dừng lại khoảng một tiếng đồng hồ. Đến trưa khoảng 12 giờ, tôi phát hiện một tên địch trèo lên ngọn cây, ngồi xuống và thổi kèn. Tôi lấy súng ngắm và bắn một phát. Thằng này rơi xuống như bắn con sóc, rơi xuống rung hết cả đất. Từ đó thì không thấy ai đến nữa”.

Kiểm tra Chiến tích và Tâm lý Chiến đấu

Khoảng 12 giờ, đồng chí liên lạc và đồng chí Lả ở Xã Mường Kim chạy lên. Chính ủy và đội trưởng cũng xuống để xem"thằng Chô nó chết thế nào đấy là từ sáng đến bây giờ nó chỉ có một mình nó bắn thôi".

Sau khi Đại đội trưởng và mọi người tới kiểm tra, Tôi báo cáo: "bây giờ hiện nay là xuống kéo xác nó lên đấy. Kéo xác nó lên phục kích". Ban đầu, ông Nhân (đội trưởng) bảo:"ui giời kéo kéo cái gì đấy? Kệ mẹ nó cho nó phơi nắng đi".

Sau đó, đơn vị quyết định xuống kéo xác đi kiểm tra, đếm từng thằng một thì đúng là 53 tên. Tôi chiến đấu một mình từ 4 rưỡi đến 12 giờ. Cả đơn vị xuống thu gọn vũ khí: 30 khẩu AK, 10 khẩu CKC, 2 khẩu súng ngắn, 2 quả bộc phá, và 2 khẩu cối 60.

Về tâm lý chiến đấu, ông kể rằng không có cảm giác gì. Trong đầu tôi chỉ nghĩ rằng:"Nếu mà về cũng chết. Không về cũng chết". Tôi phải "bám sát của đơn vị mà đi thôi". Việc rút hay đánh là do chỉ huy lệnh, tôi "nghe tiếng súng là cứ lao đi bếp trước thôi".

Rút quân, Học tập và Vinh danh

Sau trận chiến, đơn vị cố gắng giữ chốt được 3 ngày, đến ngày thứ tư thì rút hết. Đơn vị rút về cột số 21 của Lâm Trường Phong Hải. Sau đó, ông nghe Chủ tịch nước Tôn Đức Thắng thông báo địch chuẩn bị rút sang bên kia biên giới.

Ông được gọi về tỉnh gặp các thủ trưởng, ông được đưa đến Phố Lu, ở một cái hang, nơi có toàn chuyên gia và đồng chí có đồng chí làm phiên dịch vì lúc đó ông chưa biết tiếng phổ thông.

Sau đó, ông quay về đơn vị rồi xuống tỉnh kể lại. Các thủ trưởng bảo: "xứng đáng đồng chí là dũng chí diệt tàu đấy".

Sau chiến tranh, đồng chí Tòng Văn Chô được tuyên dương Anh hùng Lực lượng Vũ trang vào ngày 20 tháng 12 năm 1979. Ông được trao Huy hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang và Huân chương Quân công Hạng Ba. Trước đó, ông cũng được vinh danh là "dũng sĩ diệt tàu".

Sau khi chiến tranh kết thúc ("Tàu rút"), Ông được đi học lớp 0 và học văn hóa tại Yên Bái. Có ba cô giáo và hai thầy giáo kèm tôi liên tục. Sau đúng 8 ngày là tôi đọc thông viết thạo. Sau đó, nhà trường tổ chức cho tôi học Lớp Ba. Tôi còn được đi tham quan Hà Nội và được đưa sang Liên Xô được mấy ngày. Đồng chí Tòng Văn Chô xác nhận rằng ông không giữ bất kỳ quân tư trang, ảnh hay nhật ký nào. Khẩu súng đã được bàn giao cho đơn vị và hiện đang được lưu giữ tại bảo tàng của tỉnh Hoàng Liên Sơn.

Câu chuyện về những năm tháng kháng chiến của Anh hùng lực lượng vũ trang “Tòng Văn Chô” là một minh chứng sâu sắc về tinh thần chiến đấu quả cảm và sự hy sinh quên mình tại biên giới phía Bắc. Trọng tâm của câu chuyện là chiến công tại Đỉnh 391 vào năm 1979, nơi người lính, từ một vị trí chiến đấu cá nhân, đã tự mình tiêu diệt 53 tên địch. Trận đánh kinh điển này diễn ra liên tục nhiều ngày.

Sức mạnh giúp người lính vượt qua hoàn cảnh không phải là cảm giác sợ hãi, mà là tinh thần chấp nhận và tuân thủ mệnh lệnh: "nếu mà về cũng chết. Không về cũng chết". Ông hành động theo bản năng sinh tồn và nhiệm vụ, cứ "nghe tiếng súng là cứ lao đi bếp trước thôi", và chiến đấu dựa trên lệnh chỉ huy.

Chiến công này đã mang lại sự công nhận xứng đáng. Sau khi kể lại, ông được công nhận là "dũng sĩ diệt tàu".

Ngay cả sau chiến tranh, câu chuyện về ý chí vươn lên của ông vẫn tiếp diễn. Từ chỗ không biết chữ, nhờ sự kèm cặp liên tục của hai thầy và ba cô giáo, ông đã đạt được trình độ "đọc thông viết thạo" chỉ sau đúng 8 ngày, sau đó tiếp tục được học Lớp Ba và có cơ hội đi sang Liên Xô.

Mặc dù ông không còn giữ bất kỳ quân tư trang hay kỷ vật cá nhân nào từ thời chiến, khẩu súng đã làm nên chiến công của ông đã được bàn giao cho đơn vị và hiện đang được lưu giữ tại bảo tàng của tỉnh Hoàng Liên Sơn. Những câu chuyện chi tiết về chiến công diệt 53 tên địch và quá trình vượt qua khó khăn sau chiến tranh chính là nhân chứng sống của lịch sử vô cùng quý giá cho tinh thần anh hùng cách mạng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG “TÒNG VĂN CHÔ” MỘT MÌNH TIÊU DIỆT 53 TÊN ĐỊCH TẠI CHỐT BIÊN GIỚI NĂM 1979 | Câu chuyện thời hoa lửa