Anh hùng Lý Chính Thắng
Lý Chính Thắng (1917–1946), tên thật Nguyễn Đắc Huỳnh, là một nhà cách mạng Việt Nam, liệt sĩ, quê xã Sơn Lễ, huyện Hương Sơn, tỉnh Hà Tĩnh. Ông là một trong những lãnh đạo công vận Nam Bộ thời kỳ đầu, giữ chức Tổng Thư ký Tổng Công đoàn Nam Bộ và đại biểu Quốc hội khóa I. Tổng Thư ký Tổng Công đoàn Nam Bộ. Huân chương Độc lập hạng Nhì (1949, truy tặng)
Thuở trẻ, ông học tại Thanh Hóa và Hà Nội trước khi vào Nam hoạt động cách mạng, được đồng chí Hà Huy Giáp giác ngộ. Từ năm 1929, ông tham gia Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên rồi An Nam Cộng sản Đảng và sau đó là Đảng Cộng sản Đông Dương. Dưới bí danh Lý Chính Thắng, ông hoạt động tích cực trong phong trào công nhân Sài Gòn – Chợ Lớn, xây dựng cơ sở Đảng và công hội bí mật.
Sau Cách mạng Tháng Tám, ông tham gia lãnh đạo giành chính quyền tại Sài Gòn – Chợ Lớn, sáng lập Tổng Công đoàn Nam Bộ và tờ báo Cảm tử tuyên truyền đường lối kháng chiến. Khi chiến tranh Nam Bộ bùng nổ, ông phụ trách giao thông liên lạc và chỉ huy mặt trận phía Đông chiến khu An Phú Đông. Trong trận chống quân Pháp tháng 9/1946, ông bị thương, bị bắt và hy sinh tại Bệnh viện Chợ Rẫy.
Lý Chính Thắng được tuyên dương “Chiến sĩ lao động ngoại hạng”, truy tặng Huân chương Độc lập hạng Nhì và công nhận liệt sĩ. Nhiều địa danh và trường học tại Thành phố Hồ Chí Minh và Hà Tĩnh mang tên ông, trong đó có đường Lý Chính Thắng ở Quận 3 – một biểu tượng tri ân người cộng sản trẻ tuổi, kiên cường và sáng tạo trong thời kỳ đầu của cách mạng Việt Nam


