ANH HÙNG MƯỜI HƯƠNG - NGƯỜI THẦY TRONG NGÀNH TÌNH BÁO
Đồng chí Trần Quốc Hương là cán bộ tình báo cách mạng, hoạt động thầm lặng, mưu trí, có nhiều đóng góp quan trọng cho sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc.
Trong số các cán bộ công an chi viện cho chiến trường miền nam, không thể không nhắc đến người thầy tình báo vĩ đại Mười Hương, người đã đào tạo ra những điệp viên lừng lẫy như: Phạm Xuân Ẩn, Phạm Ngọc Thảo, Vũ Ngọc Nhạ, Lê Hữu Thúy…
Theo Thiếu tướng Phan Văn Lai, đồng chí Mười Hương tên thật là Trần Ngọc Ban, quê ở Vụ Bản, Bình Lục, Hà Nam (cũ), tham gia cách mạng năm 1937 trong đoàn Thanh niên Dân chủ Phản đế, từng bị Pháp bắt bỏ tù khi còn vị thành niên tại Hà Nội.
Năm 1943-1945, đồng chí công tác tại Đội trực thuộc Thường vụ Trung ương - Tổ chức tiền thân của ngành công an sau này, làm việc trực tiếp với đồng chí Trường Chinh.
Năm 1954, đất nước chia cắt hai miền, đồng chí được Hồ Chủ tịch giao nhiệm vụ chi viện vào Ban Địch tình xứ ủy Nam Bộ, lãnh đạo một số đầu mối mạng lưới tình báo. Hoạt động được 4 năm, đến năm 1958 đồng chí bị bắt giam cầm tại nhà tù “Chiến hầm” ở Huế. Đây được mệnh danh là “địa ngục trần gian”, nơi rất nhiều cán bộ cách mạng của ta bị giam giữ và hy sinh anh dũng.
Trong suốt 6 năm, dù bị kẻ thù dùng đủ mọi thủ đoạn, bị đối xử tàn bạo, từng ngồi đối chất với ba anh em Ngô Đình Diệm, Ngô Đình Nhu và Ngô Đình Cẩn nhưng nhà tình báo Mười Hương đã không để kẻ địch moi được bất kỳ thông tin nào về nội bộ lực lượng cách mạng.
Theo Anh hùng Phan Văn Lai, khi bị bắt, đồng chí Mười Hương luôn kiên định và nói rõ, nói thẳng vào mặt kẻ thù “người cách mạng bị bắt có ba việc không làm: không khai báo, không nói xấu cách mạng, không nói xấu Chính phủ Cụ Hồ… còn các ông muốn làm gì thì làm”. Bị bắt và xác định “chắc chết thôi” nhưng đồng chí Mười Hương quan niệm có chết cũng phải thật “thanh thản và trong sáng”…
Theo những tài liệu ghi chép và theo chính lời kể của đồng chí Mười Hương sau này, trong những cuộc đấu trí trong nhà tù, ông Mười Hương phải tìm “việc làm” cho cái óc của mình để không bị đến chỗ phản bội. Ông nghĩ đến cặp mắt trong veo của con trai nên nhất định không phản bội, để nếu có cơ hội được gặp con trai, ông có thể ngẩng cao đầu.
“Nếu tôi phản bội, tôi làm gì sai, thì rồi sống cũng như chết thôi”
Khi được hỏi về những trận đánh của địch, ông kể:
Lần ấy nó đánh tôi ba ngày. Thường đánh đến chết ngất mới thôi. Tôi nghĩ: cố gắng không kêu, làm sao học được cách của ông Trần Xuân Độ nghĩ khi bị đánh trong tù: Chúng đánh như đánh vào đống đất thì chúng sẽ chán. Nếu mình la hét, nó sẽ thấy đánh có tác dụng, lại càng đánh cật lực. Ngày thứ hai nó đem lên đánh, tôi chủ động bảo: “Xin lỗi các ông, cho tôi bỏ quần áo ra, vì không có quần áo thay, lỡ ra máu”.
Nhìn lại cuộc đời tù đày, đấu trí căng thẳng trong tù, nhất là thời kỳ 6 năm bị giam giữ ở Huế, lại càng thấy rõ tấm lòng trung trực, sắt son của người chiến sĩ anh hùng Mười Hương. Với phẩm chất đạo đức cao đẹp và trí tuệ ưu tú, đồng chí không chỉ là biểu tượng về người thầy, người anh hùng của ngành tình báo công an mà còn là biểu tượng, niềm tự hào của cả đất nước, sự ngỡ ngàng, khâm phục của kẻ thù.



