Anh hùng Ngô Gia Khảm và những lần sinh tử phần 2
Ngay từ ngày học phổ thông, các thế hệ học sinh Việt Nam đã được học và mến mộ tinh thần lao động quên mình của Anh hùng Lao động Ngô Gia Khảm. Câu chuyện về người Anh hùng Lao động số một "vì nước quên thân” ấy diễn ra trong khói lửa chiến tranh nhưng đến hôm nay người dân Việt Nam vẫn luôn trân trọng nhắc nhớ.
Mùa thu năm 1946, tình hình giữa ta và Pháp đã rất căng thẳng. Công binh xưởng của Ngô Gia Khảm phải liên tục thay đổi địa điểm. Rời về Ấp Nhẩm mới được 3 tháng lại phải di chuyển lên Kính Lỗ (Đông Anh). Ông Nguyễn Anh Tài kể: Nghĩ đến việc mỗi tháng làm vài chục vạn viên đạn, anh Khảm thấy lo lắm. Anh ngày nghiên cứu, nghĩ cách, đêm đặt mình xuống là thiếp đi không muốn dậy nữa. Nhưng hễ thức giấc lúc nào, anh lại nghĩ đến công việc. Một hôm, anh em trong công binh xưởng có việc ra ngoài, anh Khảm ở nhà. Nhìn quả bom 50 cân lù lù ở xó nhà, anh định lăn đi giấu, nhưng vừa mới chạm đến cái chốt thì nó bỗng tuột ra, chỉ còn mớm một tí. Người anh lạnh toát. Cố trấn tĩnh, anh ghì chặt kim hỏa, nghiến răng kéo lò xo lại. Lò xo khỏe quá, cứ kéo tay anh xuống. Trông ra ngoài chẳng có ai để gọi. Mồ hôi anh vã ra. Tay cứ thế yếu dần, yếu dần… Nhưng trong giây phút bàng hoàng ấy, anh còn nghe tiếng chân ai chạy. Anh khẽ thều thào: “Ai đó… hộ tôi tí”. Hải (một công nhân) chạy xổ lại giúp anh chốt lại quả bom. Anh ngã lăn xuống đất, mệt run lên.
Một lần khác, anh Hiền ở Hà Nội lên cho biết, cần phải chế tạo hạt nổ gấp. Cả hai anh đều lo lắng vì công việc chưa đâu vào đâu. Anh Hiền về rồi, Ngô Gia Khảm sốt ruột, chui luôn vào phòng tiếp tục nghiên cứu. Anh đem trộn clo-rát với phốt pho, lúc thì nổ, lúc thì xịt, tức lắm. Đang ham thì anh em gọi đi ăn cơm. Anh nhẹ tay gói lại số thuốc đã pha định cất vào tủ thì bỗng nghe đánh bùm một cái, chói tai. Sức ép của thuốc nổ ném anh vào gầm tủ. Trần nhà sập, vôi vữa rơi lả tả phủ kín người, còn mặt mũi thì bị cháy sém, máu mũi, máu mồm tứa ra tưởng chết.
… Công binh xưởng của Ngô Gia Khảm liên tục di chuyển, tiến dần về Việt Bắc, cứ chuyển một quãng lại tranh thủ sản xuất vũ khí cho bộ đội có cái dùng. Công việc phát triển thuận lợi thì Ngô Gia Khảm lại bị thương một lần nữa.
Đêm hôm ấy, vẫn giữ thói quen như thường lệ, anh đi xem xét quanh xưởng một lượt. Ngang qua nhà bếp, nơi có thùng thuốc đang sấy, thỉnh thoảng lại thấy tiếng kêu đánh bép một cái, rồi đôi ba lần lửa đỏ li ti bay lên như hoa cà, hoa cải, chui biến vào trong thùng… Nổ chết người rồi! Nhà chật ba gian thuốc đạn, bom, mìn. Tỉnh ủy Phúc Yên ban chiều cho người chở đến bốn chục quả bom Nhật nhờ chế thành mìn còn chất ngần ngật ở ngoài sân. Không kịp suy tính gì thêm, anh chạy lại giơ tay định dập củi thì cả thùng thuốc nổ bùng, nghe lọng óc. Ngô Gia Khảm bị quăng ra ngoài sân, mặt mũi, quần áo cháy khét lẹt. Anh em đang ngủ, choàng cả dậy tìm hết cách dập lửa và đưa anh đi cấp cứu. Nhìn thân thể anh cháy nát, anh em cứ tưởng Ngô Gia Khảm không thể qua khỏi...



