Anh hùng Ngô Gia Khảm và những lần sinh tử phần 3
Ngay từ ngày học phổ thông, các thế hệ học sinh Việt Nam đã được học và mến mộ tinh thần lao động quên mình của Anh hùng Lao động Ngô Gia Khảm. Câu chuyện về người Anh hùng Lao động số một "vì nước quên thân” ấy diễn ra trong khói lửa chiến tranh nhưng đến hôm nay người dân Việt Nam vẫn luôn trân trọng nhắc nhớ.
Tại Đại hội Toàn quốc các chiến sĩ thi đua và cán bộ gương mẫu được tổ chức tại Việt Bắc từ ngày 30-4 đến 6-5-1952, Ngô Gia Khảm đã tự thuật thành tích của mình trong việc thực hiện những nhiệm vụ được giao. Nhớ về nhiệm vụ sản xuất vũ khí cung cấp cho bộ đội, khi bắt tay thực hiện trong điều kiện hết sức khó khăn, nguyên vật liệu, máy móc thiếu, kinh nghiệm chưa có, ông kể: “Lúc đầu, chúng tôi lúng túng quá không biết làm lựu đạn thế nào cả, khi thì dự định làm cách này, khi dự định làm cách khác, thử đi, thử lại vẫn không có kết quả. Chúng tôi lấy thùng dầu để làm lò đúc. Thuốc nổ thì giã bằng chày cối như giã cua. Máy móc chỉ có một cái máy tiện cũ kỹ và chiếc bễ làm bằng thân cây, phì phà phì phò cả ngày... Quả lựu đạn đầu tiên chúng tôi sản xuất ra, dùng trong một trận phục kích tại Chiến khu Hoàng Hoa Thám đã giết được 11 tên phát xít Nhật. Được tin này, anh em chúng tôi ở trong xưởng sướng quá, ôm lấy nhau phấn khởi, cảm động đến nỗi rơi nước mắt”.
Khi thành lập xưởng hóa chất, ông nói rất chân thành: “Tôi đã cố gắng tìm tòi pha hết chất này đến chất khác như một ông lang. Ít lâu sau, nhờ sự cộng tác, nghiên cứu của một số anh em, tôi đã tìm ra cách pha thuốc mồi nổ để làm hạt nổ đầu tiên. Sau đó, tôi lại có sáng kiến chế ra máy dập mồi nổ đạn “DM” làm cho năng suất tăng từ 600 cái mỗi ngày lên đến 11.000 rồi 14.000 cái. Tiếp đó, tôi lại chế ra được máy cắt (thuốc quân bài), làm cho mức sản xuất tăng từ 5 lạng mỗi ngày lên đến 16 cân. Nhờ vậy, xưởng tôi đã cung cấp được một số đạn cho Mặt trận Nam Bộ và Hải Phòng”.
Nhớ lại lần bị thương nặng nhất, Ngô Gia Khảm đã không nén nổi xúc động: “Lần ấy tôi tưởng không thể sống được nữa, nhưng nhờ sự săn sóc chu đáo của anh em trong xưởng, 7 tháng sau tôi mới khỏi, tay bị co quắp, mặt mũi cháy sém như ngày nay. Có anh em thấy tôi tàn tật mà vẫn băn khoăn về công tác thì nói: Anh đã vì phục vụ mà bị tàn tật thế này thì cứ yên tâm mà ở nhà nghỉ, anh không cần phải làm gì nữa. Đoàn thể, Chính phủ sẽ nuôi anh. Nhưng tôi chỉ lo nếu tàn tật không thể làm gì được nữa để phục vụ Đảng, phục vụ nhân dân thì khổ sở quá. Tôi tự nghĩ, dù bị tàn tật nhưng vẫn còn sức phục vụ kháng chiến. Vì vậy, vào cuối năm 1947, giặc Pháp tấn công lên Việt Bắc, tôi tuy chưa khỏi hẳn, nhưng lại đề nghị với Cục Quân giới cho ra nhận công tác”.
Trong những năm 1948-1950, ông cùng các đồng chí của mình đã xây dựng được hai xưởng hóa chất, phát huy sáng kiến, cải tiến kỹ thuật và đào tạo thợ mới. Trong mùa thi đua “Sản xuất lập công, đề cao chiến sĩ” năm 1951, xưởng hóa chất của ông phải chuyển sang làm quân sự, ông lại phát động anh em trong xưởng tích cực thi đua chuyển hướng công tác, toàn xưởng đã có 49 sáng kiến lớn, nhỏ. Những sáng kiến của ông đã tiết kiệm được chi phí cho việc mua nguyên, nhiên liệu và thời gian trong việc sản xuất, rèn đúc vũ khí.



