Anh hùng Ngô Mây– Biểu tượng của tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”.
Trong những năm tháng kháng chiến chống thực dân Pháp đầy khói lửa, biết bao người con đất Việt đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ. Họ ra đi không phải để được nhớ tên, mà để đất nước có ngày độc lập. Giữa những con người anh hùng ấy, câu chuyện về Ngô Mây luôn khiến nhiều thế hệ xúc động bởi sự hy sinh quả cảm và tinh thần quyết tử cho Tổ quốc.
Ngô Mây sinh năm 1924 tại vùng quê nghèo ở Bình Định. Tuổi thơ của anh gắn với những ngày tháng lam lũ trên đồng ruộng, chứng kiến cảnh nhân dân bị áp bức dưới ách thực dân phong kiến. Chính điều đó đã hun đúc trong chàng trai trẻ lòng căm thù giặc và ý chí đứng lên chiến đấu để bảo vệ quê hương.
Khi cuộc kháng chiến chống Pháp bùng nổ, Ngô Mây tham gia quân đội. Anh nổi tiếng là người gan dạ, nhanh nhẹn và luôn xung phong ở những nhiệm vụ nguy hiểm nhất. Đồng đội thường thấy nơi anh ánh mắt cương nghị nhưng lại rất hiền lành, chân chất của một người con miền Trung đầy nghĩa tình.
Năm 1950, chiến trường Trung Bộ bước vào giai đoạn ác liệt. Quân Pháp liên tục xây đồn bốt để kiểm soát vùng tự do. Trong một trận đánh lớn vào cứ điểm địch ở đèo Cả, quân ta gặp khó khăn vì hỏa lực mạnh từ lô cốt kiên cố của quân Pháp. Tiếng súng vang dội giữa núi rừng, từng chiến sĩ ngã xuống khi cố tiến lên phía trước.
Giữa thời khắc cam go ấy, Ngô Mây nhận nhiệm vụ mang bộc phá tiêu diệt lô cốt địch. Anh ôm khối bộc phá lao về phía trước dưới làn đạn dày đặc. Địch phát hiện, súng máy từ trong lô cốt bắn xối xả khiến đồng đội phía sau không thể tiếp cận.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Ngô Mây hiểu rằng nếu chần chừ, trận đánh có thể thất bại và nhiều đồng đội sẽ hy sinh hơn nữa. Anh siết chặt khối bộc phá trong tay, hô lớn rồi lao thẳng vào lô cốt địch.
Một tiếng nổ dữ dội vang lên giữa chiến trường.
Lô cốt bị phá hủy. Hỏa điểm nguy hiểm nhất của quân Pháp bị tiêu diệt, mở đường cho bộ đội ta xông lên giành chiến thắng. Nhưng người chiến sĩ trẻ năm ấy đã mãi mãi nằm lại giữa núi rừng.
Đồng đội kể rằng sau trận đánh, ai cũng lặng người khi nhắc đến Ngô Mây. Không ai nghĩ một chàng trai mới ngoài hai mươi tuổi lại có thể bình thản chọn cái chết để đổi lấy sự sống cho đồng đội và thắng lợi cho đơn vị. Sự hy sinh ấy không chỉ là hành động anh hùng, mà còn là biểu tượng cho tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh” của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam thời hoa lửa.
Sau này, Ngô Mây được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Tên anh được đặt cho nhiều trường học, đường phố như một cách để thế hệ sau ghi nhớ người chiến sĩ đã dùng chính thân mình viết nên bản anh hùng ca bất tử.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng câu chuyện về Ngô Mây vẫn còn sống mãi. Đó không chỉ là câu chuyện của bom đạn và hy sinh, mà còn là bài học về lòng yêu nước, sự can đảm và tinh thần sống vì người khác. Những con người như anh đã biến tuổi trẻ ngắn ngủi của mình thành ngọn lửa soi sáng cho mai sau — ngọn lửa của lòng yêu nước không bao giờ tắt trong trái tim dân tộc Việt Nam.
Nguồn: Báo Quân Đội Nhân Dân, Chuyện về Anh hùng Ngô Mây
https://www.qdnd.vn/chinh-tri/tin-tuc/chuyen-ve-anh-hung-ngo-may-420328


