ANH HÙNG NGÔ MÂY – THÂN TA LÀ BỘC PHÁ
Trận đánh ở Phù Cát (Bình Định) năm 1947 đã tạc ghi tên tuổi của người thanh niên Ngô Mây vào sử sách. Khi ấy, thực dân Pháp mở cuộc càn quét lớn, quân ta hỏa lực còn thô sơ, khó lòng ngăn chặn những chiếc xe tăng đang tàn phá xóm làng. Ngô Mây đã tình nguyện nhận nhiệm vụ khó khăn và nguy hiểm nhất: làm chiến sĩ cảm tử.
Anh ôm chặt quả bom ba càng – loại vũ khí đòi hỏi người lính phải áp sát mục tiêu mới có thể kích nổ. Trước khi xuất kích, anh đã nói lời vĩnh biệt đồng đội với nụ cười lạc quan, coi cái chết nhẹ tựa lông hồng nếu điều đó mang lại độc lập cho Tổ quốc.
Khi chiếc xe tăng của địch lù lù tiến tới, Ngô Mây đã bất ngờ lao ra khỏi vị trí ẩn nấp, ôm bom lao thẳng vào đội hình quân giặc. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, chiếc xe tăng cháy rực, quân địch hoảng loạn rút chạy. Ngô Mây hy sinh khi tuổi đời mới 23, hành động "thân ta là bộc phá" đã thổi bùng ngọn lửa "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" trong lòng hàng vạn thanh niên.


