Anh Hùng Nguyễn Duy Nhất: Người Y Tá Quả Cảm Và Bản Lĩnh "Bộ Đội Cụ Hồ" (1)
Rời khói lửa chiến tranh, Anh hùng Nguyễn Duy Nhất trở về với cuộc sống đời thường đầy nhọc nhằn nhưng vô cùng thanh bạch. Ông chưa một lần dùng danh hiệu cao quý để đòi hỏi ưu đãi cho cá nhân. Để nuôi các con ăn học, ông không nề hà bất cứ việc gì, từ làm ruộng đến chạy xe ôm tại chợ Tràng Xá (Võ Nhai). Dù cuộc sống còn nhiều thiếu thốn, ông vẫn luôn giữ vững phẩm chất khiêm tốn, giản dị và hết lòng yêu thương gia đình, đồng đội.
Trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc năm 1979, có một người con của mảnh đất Võ Nhai đã viết nên huyền thoại bằng lòng dũng cảm vô song. Đó là Hạ sĩ, y tá Nguyễn Duy Nhất — người đã vinh dự được Nhà nước tặng thưởng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân khi mới tròn 20 tuổi.
Sáng ngày 17/2/1979, khi pháo binh địch dồn dập bắn phá điểm cao 499 thuộc xã Xuất Lễ, huyện Cao Lộc (Lạng Sơn), trận địa mù mịt khói đạn. Dù quân địch đông hơn nhiều lần, y tá Nguyễn Duy Nhất vẫn bình tĩnh, dũng cảm cơ động trên trận địa để cấp cứu và chuyển thương binh đến nơi an toàn. Khi nhận thấy các cán bộ chỉ huy đơn vị đều bị thương, anh đã mạnh dạn đứng lên thay mặt chỉ huy phát lệnh chiến đấu. Anh trực tiếp sử dụng các loại súng của đồng đội đã thương vong để đánh trả quân địch quyết liệt.
Đến trưa cùng ngày, trước hỏa lực bắn phá ác liệt của đối phương, đơn vị buộc phải rút về tuyến sau. Sau khi đưa hết thương binh và liệt sĩ ra ngoài, Nguyễn Duy Nhất đã dũng cảm xông lên khỏi hào, một mình bám trụ trận địa để chặn địch, tạo điều kiện cho đồng đội rút lui an toàn rồi mới rút về sau cùng. Hành động quả cảm "vì anh em chết để cho mình sống" đã giúp anh nhận được Huân chương Quân công hạng Ba và danh hiệu Anh hùng cao quý vào tháng 12/1979.
Rời khói lửa chiến tranh, Anh hùng Nguyễn Duy Nhất trở về với cuộc sống đời thường đầy nhọc nhằn nhưng vô cùng thanh bạch. Ông chưa một lần dùng danh hiệu cao quý để đòi hỏi ưu đãi cho cá nhân. Để nuôi các con ăn học, ông không nề hà bất cứ việc gì, từ làm ruộng đến chạy xe ôm tại chợ Tràng Xá (Võ Nhai). Dù cuộc sống còn nhiều thiếu thốn, ông vẫn luôn giữ vững phẩm chất khiêm tốn, giản dị và hết lòng yêu thương gia đình, đồng đội.
Sự ra đi đột ngột của ông sau một tai nạn giao thông vào năm 2004 trên đường mưu sinh đã để lại nỗi đau vô hạn cho gia đình và quê hương. Tuy nhiên, câu chuyện về người y tá anh hùng ấy vẫn luôn là ngọn lửa sưởi ấm và soi đường cho thế hệ trẻ Thái Nguyên. Tuổi trẻ hôm nay nguyện noi gương ông, sống xứng đáng với sự hy sinh của cha anh để bảo vệ và xây dựng Tổ quốc ngày càng phồn vinh



