ANH HÙNG NGUYỄN QUỐC TRỊ: NGỌN CỜ ĐẦU CỦA PHONG TRÀO THI ĐUA ÁI QUỐC
Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Quốc Trị (1921 – 1967) là một trong bốn vị Anh hùng đầu tiên được tuyên dương của Quân đội nhân dân Việt Nam vào năm 1952. Với tinh thần chiến đấu ngoan cường, mưu trí và gan dạ, ông đã trở thành biểu tượng thi đua ái quốc và là nguồn cảm hứng mạnh mẽ cho toàn quân, toàn dân trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.
1. Từ người thợ mỏ đến người chiến sĩ quả cảm
Ông sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo tại xã Da Đỏ (nay là xã Mỹ Thành), huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An. Trước Cách mạng tháng Tám, ông phải đi làm phu mỏ tại Hồng Gai (Quảng Ninh). Sớm giác ngộ lý tưởng cách mạng, ông gia nhập Việt Minh, tham gia giành chính quyền tại quê nhà năm 1945 và sau đó chính thức nhập ngũ vào bộ đội chủ lực.
2. Những chiến công vang dội trường kỳ
Trong cuộc kháng chiến chống Pháp, Nguyễn Quốc Trị tham gia nhiều trận đánh ác liệt tại mặt trận Bình - Trị - Thiên và Chiến dịch Biên giới 1950. Tên tuổi của ông gắn liền với những trận đánh huyền thoại chống lại các đơn vị tinh nhuệ của Pháp:
· Trận hành quân của địch ở Vinh (1947): Ông chỉ huy một trung đội đánh chặn một đại đội Pháp, mưu trí bẻ gãy nhiều đợt tiến công, diệt hàng chục tên địch, bảo vệ an toàn cho căn cứ.
· Trận tiêu diệt đồn Ban Na (Lào - 1948): Dù lực lượng chênh lệch, ông đã cải trang, mưu trí đột nhập sát thương chỉ huy địch, tạo điều kiện cho đơn vị xung phong làm chủ hoàn toàn đồn bốt.
· Chiến dịch Biên giới (1950): Trên cương vị Đại đội trưởng thuộc Trung đoàn 102 (Đại đoàn 308), ông đã chỉ huy đơn vị bám trụ kiên cường trên đường số 4, bẻ gãy cánh quân của Trung đoàn Lepage và Charton, trực tiếp bắt sống nhiều lính Pháp và thu giữ lượng lớn vũ khí.
3. Sự hy sinh oanh liệt và di sản để lại
Năm 1952, tại Đại hội Chiến sĩ thi đua và Cán bộ gương mẫu toàn quốc lần thứ nhất, Nguyễn Quốc Trị vinh dự là một trong bốn người đầu tiên (cùng với Cù Chính Lan, La Văn Cầu, Nguyễn Thị Chiên) được tuyên dương danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Sau hiệp định Genève, ông tiếp tục cống hiến, giữ chức Hiệu trưởng Trường Quân chính Quân khu 4. Năm 1967, trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ ác liệt, ông đã anh dũng hy sinh tại trận địa do một trận bom oanh tạc của không quân Mỹ. Tên ông hiện được đặt cho nhiều đường phố và trường học khang trang tại Nghệ An, Hà Nội và nhiều tỉnh thành.



