Bài viết

ANH HÙNG NGUYỄN TRUNG TRỰC

Đêm xuống trên dòng sông Nhật Tảo, mặt nước phẳng lặng như tờ. Không ai biết rằng chỉ ít giờ nữa thôi, nơi đây sẽ bừng lên một ngọn lửa làm rung chuyển cả vùng đất Nam Kỳ. Trong màn đêm tĩnh mịch ấy, Nguyễn Trung Trực đứng lặng, mắt hướng về phía con tàu giặc đang neo đậu. Ánh mắt ông không chỉ nhìn thấy mục tiêu trước mắt, mà còn nhìn thấy cả tương lai của một dân tộc đang bị dày xéo.

Gia Lai10/05/2026Đào Thị Trúc Mai (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm xuống trên dòng sông Nhật Tảo, mặt nước phẳng lặng như tờ. Không ai biết rằng chỉ ít giờ nữa thôi, nơi đây sẽ bừng lên một ngọn lửa làm rung chuyển cả vùng đất Nam Kỳ. Trong màn đêm tĩnh mịch ấy, Nguyễn Trung Trực đứng lặng, mắt hướng về phía con tàu giặc đang neo đậu. Ánh mắt ông không chỉ nhìn thấy mục tiêu trước mắt, mà còn nhìn thấy cả tương lai của một dân tộc đang bị dày xéo.

Sinh ra giữa thời loạn lạc, Nguyễn Trung Trực không chọn con đường an phận. Ông chọn đứng lên. Từ một người dân chài bình dị, ông trở thành thủ lĩnh nghĩa quân, mang trong tim một ngọn lửa không bao giờ tắt – ngọn lửa của lòng yêu nước.

Đêm ấy, khi hiệu lệnh được phát ra, những chiếc ghe nhỏ lặng lẽ áp sát tàu giặc. Rồi bất ngờ, lửa bùng lên. Ngọn lửa đỏ rực xé toạc màn đêm, nuốt chửng con tàu L’Espérance của thực dân Pháp. Tiếng hò reo vang dậy, hòa cùng tiếng lửa cháy như bản hùng ca của ý chí quật cường. Đó không chỉ là một trận đánh, mà là lời khẳng định: người Việt Nam không bao giờ khuất phục.

Nhưng ngọn lửa ấy không chỉ cháy trên sông. Nó tiếp tục cháy trong từng trận đánh, từng bước chân của nghĩa quân. Dù bị truy đuổi, dù lực lượng chênh lệch, Nguyễn Trung Trực vẫn kiên cường chiến đấu. Ông hiểu rằng con đường mình đi có thể không dẫn đến chiến thắng cuối cùng, nhưng chắc chắn sẽ thắp lên niềm tin cho muôn đời sau.

Khi bị giặc bắt, chúng tìm mọi cách dụ dỗ ông khuất phục. Nhưng Nguyễn Trung Trực chỉ bình thản nói:
“Bao giờ Tây nhổ hết cỏ nước Nam thì mới hết người Nam đánh Tây.”

Câu nói ấy như một ngọn lửa khác – ngọn lửa của khí phách, của niềm tin bất diệt. Dù thân xác ông có thể bị hủy diệt, nhưng tinh thần ấy thì không gì dập tắt được.

Nguyễn Trung Trực ngã xuống, nhưng ngọn lửa ông thắp lên vẫn cháy mãi. Nó cháy trong lòng đất, trong dòng sông, trong từng con người Việt Nam. Ngọn lửa ấy đã, đang và sẽ tiếp tục soi sáng con đường của dân tộc – con đường của độc lập, tự do và lòng tự hào.

Câu chuyện hoa lửa về Nguyễn Trung Trực không chỉ là chuyện của quá khứ. Đó là lời nhắc nhở cho hôm nay và mai sau: khi trái tim còn cháy, dân tộc còn đứng vững.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn