Anh hùng Lực lượng vũ trang

ANH HÙNG NGUYỄN TRƯỜNG XUÂN – NGƯỜI GIỮ BẦU TRỜI THANH HÓA

Anh hùng Nguyễn Trường Xuân là người con quê hương Ứng Hòa, đã chiến đấu trên trận địa tên lửa tại Thanh Hóa. Với sự bình tĩnh, mưu trí và tinh thần tự học, ông cùng đồng đội tham gia 46 trận đánh, tiêu diệt 16 máy bay Mỹ và được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Đồng Tháp17/08/2026Chi đoàn Tiểu học Tà Nung ((LĐ) Đoàn phường Cam Ly - Đà Lạt)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh, có những người lính chiến đấu dưới mặt đất, có những người đối mặt với bom đạn trên biển. Và cũng có những người ngày đêm ngồi bên khí tài, căng mắt nhìn lên bầu trời, chờ đợi những chiếc máy bay địch xuất hiện.

Một trong số đó là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Trường Xuân, người con quê hương Cao Thành, Ứng Hòa.

Trước cảnh đất nước bị chiến tranh, chàng trai Nguyễn Trường Xuân đã tình nguyện viết đơn nhập ngũ. Năm 1965, sau khi hoàn thành huấn luyện, anh được điều về Trung đoàn Tên lửa 275, làm nhiệm vụ trắc thủ góc tà.

Công việc của anh đòi hỏi sự chính xác, bình tĩnh và tập trung cao độ. Chỉ một khoảnh khắc chậm trễ cũng có thể khiến cả trận địa gặp nguy hiểm.

Đến tháng 11/1971, một nhiệm vụ bất ngờ đến với anh. Người đồng đội được cử đi học ở Liên Xô, Nguyễn Trường Xuân được giao thay thế vị trí sĩ quan điều khiển dù chưa được đào tạo bài bản.

Anh không lùi bước.

Ban ngày học hỏi.

Ban đêm tự nghiên cứu.

Không có điều kiện học tập đầy đủ, anh tự mày mò từng thao tác, từng kỹ thuật, quyết tâm làm chủ khí tài.

Rồi những gì anh học được nhanh chóng được thử thách trên chiến trường.

Rạng sáng 26/4/1972, máy bay B52 xuất hiện trên bầu trời Thanh Hóa.

Đó là một trong những thời khắc căng thẳng nhất.

Giữa tiếng máy móc, tiếng báo động và những đợt nhiễu dày đặc, Nguyễn Trường Xuân cùng đồng đội vẫn bình tĩnh hiệp đồng.

Và rồi…

Một chiếc B52 bị bắn rơi.

Chiến công ấy trở thành dấu mốc đặc biệt trong cuộc đời người sĩ quan trẻ.

Nhưng trận chiến chưa kết thúc.

Ngày 16/8/1972, máy bay địch đánh phá khu vực Hàm Rồng. Đúng lúc nguy cấp, máy đo phương vị bị hỏng.

Nếu không khắc phục kịp thời, mục tiêu có thể mất.

Nguyễn Trường Xuân vẫn bình tĩnh.

Anh nhanh chóng tìm cách sửa chữa khí tài, tiếp tục bám mục tiêu và điều khiển tên lửa.

Một chiếc A7 của Mỹ bị hạ.

Ngày 25/10/1972, khi làm nhiệm vụ bảo vệ tuyến giao thông vận tải ở Thanh Hóa, anh phát hiện mục tiêu từ xa, điều khiển tên lửa chính xác và bắn rơi thêm một máy bay A7, góp phần bảo vệ an toàn cho đoàn tàu chở hàng vào chiến trường.

Một tháng sau, anh tiếp tục cùng đồng đội chiến đấu, bắn rơi một máy bay AD.06 và hóa giải đòn tấn công của tên lửa địch.

Những trận đánh nối tiếp nhau.

Không có chỗ cho sự hoảng loạn.

Không có chỗ cho một sai lầm.

Chỉ có sự tập trung, lòng dũng cảm và niềm tin vào đồng đội.

Đến hết Chiến dịch “Hà Nội – Điện Biên Phủ trên không” năm 1972, Nguyễn Trường Xuân đã tham gia 46 trận đánh, cùng đồng đội tiêu diệt 16 máy bay Mỹ.

Từ một người lính mới vào nghề, bằng tinh thần tự học và ý chí không chịu khuất phục, anh đã trở thành một sĩ quan điều khiển giàu kinh nghiệm.

Ngày 31/12/1973, Nguyễn Trường Xuân được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Nhưng phía sau danh hiệu ấy là những ngày tháng không dễ dàng.

Là những đêm thức trắng bên trận địa.

Là những giây phút đối mặt với cái chết.

Là những lần máy bay địch xuất hiện trên bầu trời và người lính phải quyết định trong thời gian tính bằng từng giây.

Và trên hết, đó là một chàng trai trẻ đã biến sự thiếu thốn thành động lực để tự học, biến sự bất ngờ thành bản lĩnh và biến lòng yêu nước thành những chiến công cụ thể.

Hôm nay, bầu trời Thanh Hóa đã bình yên.

Những tiếng máy bay chiến đấu năm xưa chỉ còn trong ký ức.

Nhưng câu chuyện của Nguyễn Trường Xuân vẫn còn đó, nhắc thế hệ trẻ rằng:

Không phải ai cũng bắt đầu với đầy đủ điều kiện. Điều quan trọng là khi Tổ quốc cần, ta có đủ ý chí để học hỏi, đủ bản lĩnh để vượt qua khó khăn và đủ trách nhiệm để hoàn thành nhiệm vụ hay không.

Nguyễn Trường Xuân – người lính giữ bầu trời năm ấy – đã để lại không chỉ những chiến công, mà còn một bài học đẹp về lòng dũng cảm, tinh thần tự học và ý chí vượt lên hoàn cảnh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn