Anh hùng Nguyễn Văn Bảy
“Lịch sử được viết bằng máu, nếu lãng quên phải dùng máu để viết lại.” – câu nói đó như một lời cảnh tỉnh dành cho những bạn trẻ đang dần quên đi lịch sử dân tộc. Đó là minh chứng cho bản trường ca bất diệt được viết nên bằng máu, bằng hoa và cả nước mắt của bao thế hệ ông cha ta tất cả đều được gói gọn trong ba chữ “thời hoa lửa” đầy rực rỡ, hào hùng nhất. Giữa dòng chảy ấy, hình ảnh của những người lính dù trong thời chiến hay thời bình đều đã trở thành điểm tựa vững chắc cho dân tộc Việt Nam. Những người anh hùng thầm lặng ấy thật cao cả biết bao khi đất nước gọi họ không màng đến bản thân mà ngược lại còn mang theo cả niềm tin, tin tưởng rằng chiến tranh sẽ kết thúc, dù năm tháng đó sự sống và cái chết chỉ cách nhau một tích tắc. Dưới làn mưa bom bão đạn ấy, câu chuyện hoa lửa em muốn chia sẻ là hình ảnh người chiến sĩ Nguyễn Văn Bảy – phi công anh hùng của Không quân Việt Nam.
Anh hùng Nguyễn Văn Bảy (2 tháng 2 năm 1936 – 22 tháng 9 năm 2019), tên khai sinh Nguyễn Văn Hoa, quê ở huyện Lai Vung, tỉnh Sa Đéc (nay là tỉnh Đồng Tháp). Là anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân, sĩ quan cao cấp của lực lượng Không quân Nhân dân Việt Nam, cấp bậc Đại tá. Ông nguyên là Phó Tham mưu trưởng Quân chủng Phòng không – Không quân Việt Nam. Mặc dù được sinh ra trong một gia đình nông dân, ông không được học hành nhiều. Thế nhưng bằng ý chí kiên cường, bất khuất và trên hết là lòng yêu nước dồi dào, ông đã trở thành một trong những phi công lái máy bay chiến đấu. Trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ, anh hùng Nguyễn Văn Bảy đã trực tiếp tham gia nhiều trận chiến trên không ác liệt, đối mặt với những máy bay hiện đại của đối phương nhưng ông lại không hề khuất phục và nản chí mà ngược lại còn đưa ra những chính sách thông minh để đối phó.
Điều đó được thể hiện qua những cột mốc đầy vẻ vang. Năm 1953, ông từ chối việc lấy vợ và bỏ theo bộ đội, trở thành du kích khi 17 tuổi. Năm 1954, ông tại ngũ trong đơn vị Quân đội nhân dân Việt Nam tập kết ra miền Bắc. Đến năm 1960, ông được chuyển binh chủng từ bộ binh sang không quân, theo học lớp lái máy bay phản lực ở Liên Xô. Chính vì điều kiện gia đình nên bấy giờ ông phải học ở Trường bổ túc văn hóa Lạng Sơn và được phổ cập từ lớp 4 lên lớp 10. Ban đầu ông học lái máy bay Yak-52, sau đó chuyển dần lên Mig-15, Mig-17. Tháng 4 năm 1965, lớp đào tạo hoàn thành tốt nghiệp trở về nước, đáp máy bay xuống sân bay Gia Lâm. Tất cả những điều đó đã là bằng chứng cho một thế hệ ham học hỏi, không ngừng nỗ lực vươn lên để hoàn thiện bản thân. Sẵn sàng trao đi tuổi trẻ của mình chỉ để theo đuổi một mục tiêu duy nhất chính là hi sinh bản thân mình cho chiến tranh, cách mạng.
Trong thời gian 1965-1968, ông Bảy tham chiến trên mặt trận trên không với quân Mỹ trên bầu trời miền Bắc Việt Nam với 13 lần nổ súng và bắn hạ tổng cộng 7 máy bay Mỹ gồm hai chiếc F-105 và năm chiếc F-4. Lúc đấy quân ta chỉ trang bị 3 khẩu súng máy với 200 viên đạn còn máy bay địch thì hiện đại hơn rất nhiều. Nhưng điều cũng không ngăn cản được ông trở thành một phi công huyền thoại bởi lối đánh cận chiến, gan dạ, chỉ bắn khi nhìn rõ buồng lái, số liệu chuyến bay, những trận đánh của ông không chỉ ghi dấu trong lịch sử Không quân Việt Nam mà còn ghi dấu trong lịch sử Không chiến của Hoa Kỳ, làm cho 16 phi công Việt Nam được thế giới công nhận, đạt đến đẳng cấp. Người phi công đã 7 lần nhận huy hiệu Bác Hồ đó chính là lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Văn Bảy.
Ngày 1 tháng 1 năm 1967, ông được tuyên dương Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Việt Nam. Thời gian sau đó, ông lại xuất sắc khi tiếp tục được thăng lên hàm Đại tá và giữ nhiều chức vụ trong Quân chủng như Trung đoàn trưởng Trung đoàn Không quân 937, Phó Tư lệnh Sư đoàn 372 Không quân, Phó tham mưu trưởng Không quân nhân dân Việt Nam. Cho thấy được quá trình nỗ lực bền bỉ, không ngừng nghỉ của ông. Đây cũng là một trong những bài học đáng giá về sự nỗ lực, vươn lên chính mình mà mỗi người trẻ, mỗi một thế hệ hôm nay cần phải học hỏi và trao dồi để phát triển và hoàn thiện bản thân ngày càng tốt đẹp hơn.
Và cứ thế hành trình cuộc đời của ông theo những tháng năm đã phải trải qua biết bao thăng trầm nhưng cũng rất đỗi rực lửa và vang dội khi ông liên tục đạt được những thành tích khen thưởng tiêu biểu. Biểu hiện rõ ràng cho hết thảy những điều trên chính là sự ngưỡng mộ và tôn vinh của lớp thế hệ dành tặng cho ông - một vị anh hùng chính nghĩa, hết lòng vì dân tộc, đất nước. Là minh chứng để mỗi khi người ta nhắc đến những trận chiến trên không, thì hình ảnh ông vẫn luôn trở thành tâm điểm bởi biệt danh huyền thoại bầu trời nổi bật lên đó là sự bình tĩnh trước mọi khó khăn, không chùn bước trước những gian khổ và bản lĩnh phi thường với tài năng thiên phú bẩm sinh khi liên tục bắn rơi nhiêu máy bay địch, góp phần bảo vệ bầu trời Tổ quốc. Nhưng điều đáng quý hơn cả không chỉ là chiến công oanh liệt làm góp phần làm nên tên tuổi của ông, mà là tinh thần chiến đấu kiên cường của một con người xuất thân bình dị vượt lên trên cả thời gian và không gian.
Sau chiến tranh kết thúc, ông lựa chọn trở về quê hương, sống một cuộc đời giản dị như một người nông dân thực thụ. Dù từng lập nhiều chiến công, nhưng ông không hề tự cao hay khoe khoang, mà luôn khiêm tốn, gần gũi như chính bản chất con người ông vậy. Chính cuộc đời hoa lửa ấy khiến ông không chỉ là một anh hùng, mà còn là một nhân chứng lịch sử sống, người đã trực tiếp trải qua và kể lại những năm tháng chiến tranh khốc liệt.
Câu chuyện về anh hùng Nguyễn Văn Bảy giúp chúng ta hiểu rằng “thời hoa lửa” không chỉ là bom đạn, không chỉ là lưỡi hái tử thần mà còn là thời của những con người con người bình dị, bằng xương bằng thịt làm nên điều phi thường, kì tích. Dù bây giờ ông đã qua đời nhưng hình ảnh người chiến oai phong, lẫm liệt ấy vẫn còn khắc ghi mãi mãi trường tồn trong lòng nhân dân bởi công lao to lớn, vĩ đại. Từ đó, thế hệ trẻ hôm nay cần biết trân trọng lịch sử, sống có trách nhiệm và luôn tự nhắc nhở bản thân dù bản


