ANH HÙNG NGUYỄN VĂN NAM
Bài viết ghi lại cuộc trò chuyện giữa em và ông, một người lính từng tham gia chiến dịch giải phóng miền Nam năm 1975. Qua những lời kể của ông, em hiểu hơn về những khó khăn, sự thiếu thốn và tinh thần lạc quan của người lính trong những ngày cuối cùng của cuộc chiến.
Mấy năm trước, em có cơ hội đến thăm và trò chuyện với ông Lê Văn Nam. Ông năm nay đã 72 tuổi, dáng người vẫn còn khá nhanh nhẹn, dù một bên chân của bác đi lại hơi khó khăn do vết thương từ chiến trường để lại. Ông hỏi han em và bắt đầu kể cho em nghe về những ngày tháng mà ông gọi là đáng nhớ nhất cuộc đời. Ông nhập ngũ năm 1972, khi đó ông mới vừa tròn 18 tuổi. Ông kể, hồi đó thanh niên trong làng ai cũng háo hức đi bộ đội. Gia đình ông lúc ấy còn khó khăn, nhưng bố mẹ ông vẫn động viên con trai lên đường. Sau vài tháng huấn luyện gắt gao ở miền Bắc, ông cùng đơn vị bắt đầu hành quân vào Nam. Ông bảo, thời đó đường hành quân chủ yếu là đi bộ băng rừng, leo đèo. Trên vai mỗi người lính là chiếc ba lô nặng cả 20-30kg, bao gồm súng đạn, gạo, muối quần áo và nhiều thứ khác nữa. Có những lúc hành quân đêm, trời mưa trơn trượt, chân bị phồng rộp nhưng không ai dám kêu ca, cứ nhìn lưng người đi trước mà đi tiếp. Khi em hỏi về những khó khăn ở chiến trường, mắt ông bỗng trầm xuống. Ông kể về những cơn sốt rét rừng hành hạ khiến người run cầm cập, những bữa cơm chỉ có rau với muối mặn. Nhưng vượt lên trên tất cả cái đói, cái khổ chính là tình đồng chí và đồng đội sâu nặng. Ông nhớ lại một trận đánh ác liệt năm 1974: "Lần đó đơn vị bị phục kích, ông bị thương ở chân không chạy được. Một người đồng đội tên Hùng đã bất chấp hiểm nguy, cõng ông băng qua làn đạn suốt mấy cây số để về trạm phẫu thuật. Nếu không có cậu ấy, chắc ông đã không thể ngồi đây kể chuyện cho cháu nghe ngày hôm nay". Ông kể rằng sau hòa bình, ông đã nhiều lần đi tìm lại người bạn ấy nhưng không thấy, đó là nỗi niềm đau đáu mà ông luôn mang theo trong lòng. Câu chuyện của ông trở nên sôi nổi hơn khi nhắc đến ngày 30/04/1975.
Lúc đó, đơn vị của ông đang tiến sát vào cửa ngõ Sài Gòn. Ông mô tả không khí lúc đó vô cùng náo nức, người dân đổ ra đường rất đông với cờ hoa rực rỡ. Ông Nam xúc động chia sẻ: "Lúc nghe tin Tổng thống chế độ cũ tuyên bố đầu hàng trên đài phát thanh, mấy anh em trong đơn vị ôm chầm lấy nhau mà khóc". Với ông, đó là khoảnh khắc hạnh phúc nhất đời người lính. Sau chiến tranh, ông Nam trở về quê hương, mang trên mình những vết thương của chiến tranh nhưng ông vẫn luôn giữ vững phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ". Ông cần mẫn lao động, nuôi dạy con cái trưởng thành và tích cực tham gia các hoạt động xã hội tại địa phương. Sau khi nói chuyện với ông trong lòng em trào dâng một cảm xúc khó tả. Những câu chuyện mộc mạc của ông đã giúp em hiểu rõ hơn về một thời kỳ gian khổ nhưng hào hùng của dân tộc. Là một sinh viên kỹ thuật, em tự nhủ mình phải có trách nhiệm hơn với bản thân và cộng đồng. Em xin hứa sẽ nỗ lực hết mình trong học tập và rèn luyện tại mái trường ĐH Kỹ thuật Công nghiệp, để xứng đáng với những hy sinh to lớn của thế hệ cha anh như ông Nam. Những "câu chuyện thời hoa lửa" như thế này sẽ mãi là động lực để thế hệ trẻ chúng em phấn đấu, viết tiếp những trang sử vẻ vang của dân tộc trong thời kỳ mới.


