Anh hùng Nguyễn Văn Thiềng (bí danh Trần Thành) Người lính đặc công Nguyễn Văn Thiềng – Người bước ra từ "địa ngục trần gian"
Có những con người đi qua chiến tranh với những vết thương hằn sâu trên cơ thể, nhưng điều còn mãi với thời gian chính là ý chí kiên cường và lòng yêu nước bất diệt. Hôm nay, tôi xin được kể câu chuyện về người lính đặc công Nguyễn Văn Thiềng – một thương binh nặng đã dành cả tuổi thanh xuân cho độc lập, tự do của dân tộc.
Nguyễn Văn Thiềng sinh năm 1949 tại xã Quỳnh Châu, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An. Khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, mới mười bảy tuổi, ông đã tình nguyện tham gia dân quân để bảo vệ quê hương. Đến cuối năm 1971, ông trở thành chiến sĩ đặc công, trực tiếp chiến đấu trên chiến trường Long An – nơi được ví như "chảo lửa" của miền Nam.
Đêm 28 tháng 10 năm 1972 là dấu mốc không bao giờ phai trong cuộc đời người lính ấy.
Sau khi hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ tiến công căn cứ địch ở Hiệp Hòa, đơn vị của ông trên đường rút quân thì bất ngờ rơi vào ổ phục kích. Đạn pháo và bom đạn trút xuống như mưa. Giữa khói lửa mịt mù, người chiến sĩ đặc công vẫn chiến đấu đến cùng để bảo vệ đồng đội.
Một mảnh đạn xuyên vào đôi mắt khiến ông ngã xuống. Máu hòa vào đất đỏ chiến trường. Khi tỉnh lại, điều đầu tiên ông hỏi không phải là đôi mắt của mình, mà là: "Đồng đội tôi còn ai không?"
Câu hỏi ấy đã nói lên tất cả phẩm chất của người lính Cụ Hồ: luôn đặt đồng đội và Tổ quốc lên trên bản thân mình.
Vết thương năm ấy đã cướp đi ánh sáng của đôi mắt, để lại cho ông thương tật rất nặng. Nhưng bom đạn không thể khuất phục ý chí của người lính đặc công.
Trở về với cuộc sống đời thường, ông tiếp tục chiến thắng nghịch cảnh bằng nghị lực phi thường. Dù không còn nhìn thấy ánh sáng như bao người, ông vẫn giữ trọn tinh thần lạc quan, sống mẫu mực, luôn truyền cho thế hệ trẻ niềm tin, lòng biết ơn và tình yêu quê hương đất nước.
Mỗi lần kể về chiến tranh, ông không nói nhiều về những đau thương mình đã trải qua. Ông chỉ nhẹ nhàng nhắn nhủ: "Nếu được chọn lại, tôi vẫn sẽ lên đường chiến đấu, vì độc lập của Tổ quốc là điều thiêng liêng nhất."
Lời nói giản dị ấy chứa đựng biết bao hy sinh của một thế hệ đã sống trọn tuổi xuân giữa bom rơi, đạn nổ để đổi lấy nền hòa bình hôm nay.



