Anh hùng Lực lượng vũ trang

Anh hùng Nguyễn Văn Vóc – Người chiến sĩ giao bưu quả cảm và loạt đạn cuối cùng bảo vệ huyết mạch cách mạng

Nguyễn Văn Vóc, tên thường dùng là Lê Hồng, sinh năm 1942 tại ấp Lợi An, xã Thanh Mỹ, huyện Mỹ An, tỉnh Kiến Phong (nay là huyện Tháp Mười, tỉnh Đồng Tháp). Sinh ra và lớn lên trong một gia đình nông dân nghèo nơi vùng căn cứ địa cách mạng, có cha mẹ và anh em đều tích cực tham gia kháng chiến, nuôi chứa cán bộ, tinh thần yêu nước đã sớm thấm nhuần trong tư tưởng của người thanh niên trẻ. Ngay sau khi quê hương Thanh Mỹ được giải phóng hoàn toàn từ ngọn lửa của phong trào Đồng Khởi (1959 - 1960)

Đồng Tháp07/07/2026Nguyễn Minh Vinh (Trường Đại học Tiền Giang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Từ năm 1964 đến năm 1968, trên cương vị một người chiến sĩ giao liên, Nguyễn Văn Vóc đã nhiều lần trực tiếp tổ chức và tham gia dẫn đường cho các cán bộ lãnh đạo cấp cao xuống chiến trường. Bất chấp nguy hiểm, ông đã cùng đồng đội vượt qua những tuyến phòng thủ chốt chặn nghiêm ngặt của kẻ thù ở vùng biên giới, xuyên qua Đồng Tháp Mười bao la để xuống Mỹ Tho, Bến Tre và đi khắp các tỉnh Tây Nam Bộ.

Dấu ấn chói lọi nhất trong cuộc đời cống hiến của ông diễn ra trong chuyến công tác đặc biệt từ ngày 13-5-1968 đến ngày 16-5-1968. Lúc bấy giờ, Đội giao liên B412 được giao trọng trách bảo vệ và đưa một đoàn khách gồm 5 cán bộ lãnh đạo cao cấp, trong đó có 4 đồng chí là Bí thư, Phó Bí thư Tỉnh ủy các tỉnh Bến Tre, Gò Công, Mỹ Tho, Kiến Phong và ông Tám Dần – Chỉ huy phó kiêm Tham mưu trưởng Quân khu 8 – từ chiến trường di chuyển về Trung ương Cục miền Nam.

Đến 4 giờ sáng ngày 16-5-1968, đoàn di chuyển tới khu vực ngã tư Cô Đông, thuộc xã Tân Công Sính, huyện Tam Nông. Khi trời vừa hửng sáng, 5 chiếc trực thăng của địch bất ngờ ập tới quần đảo, bắn phá dữ dội để yểm trợ cho các tốp máy bay khác đổ quân xuống bờ kinh, cách vị trí trú quân của đơn vị khoảng 300m và cách nơi bố trí của đoàn khách chỉ từ 400m đến 500m. Dù địa hình nơi đây vô cùng trống trải, chỉ có vài hàng cây tràm, gáo lưa thưa dọc bờ kinh giữa đồng cỏ lau sậy, nhưng nhờ thông thuộc địa bàn và ý thức sẵn sàng chiến đấu cao, đơn vị đã nhanh chóng tổ chức đội hình phản công hợp lý. Nguyễn Văn Vóc được phân công đứng chân tại vị trí gần tổ tiền duyên, cách đội hình chính 30m. Chờ địch vào thật gần công sự, tổ tiền duyên mới đồng loạt nổ súng, kết hợp với phía sau bắn rơi tại chỗ một máy bay địch, buộc quân giặc bị thương vong nhiều phải lùi ra xa và điên cuồng dùng hỏa lực bắn xối xả vào trận địa.

Trận chiến ngày càng trở nên khốc liệt khi đến 12 giờ trưa, địch tiếp tục huy động 30 lượt máy bay, có cả 2 máy bay “cần cẩu” để đổ thêm 400 quân, trong đó có một đại đội biệt kích Mỹ tinh nhuệ. Chúng liên tiếp mở 3 đợt tấn công quy mô lớn nhưng đều bị ta bẻ gãy. Thất bại thảm hại, kẻ thù chuyển hướng đánh bọc hậu sau lưng đơn vị, đe dọa trực tiếp đến tính mạng của đoàn cán bộ cấp cao. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Nguyễn Văn Vóc đã mưu trí xung phong dẫn đầu một tổ vận động đánh bọc ngược lại sau lưng địch nhằm đánh lạc hướng, buộc chúng phải quay lại chống trả và dồn lực đuổi theo tổ của ông. Nhờ đòn nghi binh mưu trí này, đoàn khách tạm thời thoát khỏi vòng hiểm tỏa; ông cùng đồng đội vừa đánh trả vừa nương theo dòng kinh bơi về bám lại công sự cũ để tiếp tục chiến đấu.

Đến 1 giờ chiều, sau 7 đợt kiên cường đẩy lùi quân giặc, đơn vị đã có chiến sĩ hy sinh, cả đội hình chỉ còn lại 13 người và đạn dược đã cạn kiệt, mỗi người chỉ còn vài chục viên đạn. Trước tình thế nguy cấp, Ban chỉ huy quyết định dồn tất cả số đạn còn lại cho tổ tiền duyên. Nguyễn Văn Vóc đã dũng cảm, tự nguyện xin được ở lại một mình bám công sự chặn giặc, tạo điều kiện cho toàn đơn vị bí mật dẫn đoàn khách rút khỏi trận địa một cách an toàn.

Sau đợt tấn công thứ 8 của địch, giữa trận địa khói lửa mịt mù, chỉ còn lại một mình người chiến sĩ giao bưu Nguyễn Văn Vóc kiên cường đối đầu với cả một tiểu đoàn giặc hung hãn. Ông đã bình tĩnh nổ súng, chiến đấu ngoan cường đến viên đạn cuối cùng và anh dũng hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ. Sự hy sinh của ông đã đổi lấy sự an toàn tuyệt đối cho các đồng chí lãnh đạo cốt cán của cách mạng miền Nam.

Để tri ân công lao to lớn và tinh thần hy sinh quên mình vì Tổ quốc, năm 1997, liệt sĩ Nguyễn Văn Vóc đã vinh dự được Chủ tịch nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam truy tặng danh hiệu cao quý: Anh hùng các lực lượng vũ trang nhân dân. Tấm gương của ông mãi là niềm tự hào của lực lượng Giao bưu thông tin và là bài ca bất tử về lòng trung thành, ý chí kiên trung trên mảnh đất quê hương Tháp Mười anh hùng.

NGUỒN THAM KHẢO

https://dongthap.gov.vn/chi-tiet-bai-viet-nvls?id=6532479

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn