Anh hùng Lực lượng vũ trang

Anh hùng Nguyễn Việt Hồng

Trong những trang sử thấm đượm máu và hoa của dân tộc, có những gương mặt lặng lẽ mà rực sáng, những cuộc đời ngắn ngủi mà để lại âm vang dài lâu. Giữa vùng đất Tây Nam Bộ – nơi sông nước hiền hòa mà chiến tranh từng phủ lên màu khói lửa – câu chuyện về Nguyễn Việt Hồng, cô giao liên tuổi mười tám, vẫn là một ngọn lửa âm ỉ cháy trong ký ức của Cần Thơ. Không ồn ào, không phô trương, cuộc đời chị là minh chứng cho sức mạnh của tuổi trẻ Việt Nam: dũng cảm, kiên định, dám sống và dám hiến mình cho

Cần Thơ21/11/2025Nguyễn Bảo Phương Thy (Xã Thạnh An)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Anh hùng Nguyễn Việt Hồng

Trong những trang sử thấm đượm máu và hoa của dân tộc, có những gương mặt lặng lẽ mà rực sáng, những cuộc đời ngắn ngủi mà để lại âm vang dài lâu. Giữa vùng đất Tây Nam Bộ – nơi sông nước hiền hòa mà chiến tranh từng phủ lên màu khói lửa – câu chuyện về Nguyễn Việt Hồng, cô giao liên tuổi mười tám, vẫn là một ngọn lửa âm ỉ cháy trong ký ức của Cần Thơ. Không ồn ào, không phô trương, cuộc đời chị là minh chứng cho sức mạnh của tuổi trẻ Việt Nam: dũng cảm, kiên định, dám sống và dám hiến mình cho Tổ quốc.

Sinh ngày 14/7/1950 tại xã Xà Phiên, huyện Long Mỹ, tỉnh Cần Thơ (nay thuộc tỉnh Hậu Giang), Nguyễn Việt Hồng lớn lên giữa những năm tháng đất nước bị chia cắt. Từ rất sớm, cô bé Hồng đã cảm nhận rõ thế nào là mất mát, thế nào là nỗi đau của quê hương bị giày xéo, để rồi nuôi lời thề sắt đá: “Con đi trả thù cho cha, nếu hy sinh thì con sẽ theo bước Võ Thị Sáu, chết vinh quang vì Tổ quốc”. Mới 11 tuổi, khi nhiều đứa trẻ vẫn còn hồn nhiên rong chơi, Hồng đã xin vào làm hộ lý trong bệnh viện vùng giải phóng – nơi chứng kiến biết bao thương binh, biết bao đau đớn và kiên cường của bộ đội. Chính môi trường ấy hun đúc trong cô tinh thần trách nhiệm và ý thức sâu sắc về con đường phải đi. Những năm sau đó, Nguyễn Việt Hồng theo học tại Trường văn hóa Lý Tự Trọng – cái nôi đào tạo thế hệ trẻ cách mạng miền Nam. Dù được tổ chức định hướng sang ngành báo chí, Hồng đã từ chối con đường an toàn ấy. Cô muốn có mặt ngay nơi nguy hiểm nhất, nơi thực sự cần những đôi chân nhanh nhẹn và những trái tim nhiệt huyết. Năm 1967, khi tròn 17 tuổi, cô trở thành giao liên – một trong những nhiệm vụ nguy hiểm nhất của chiến trường miền Tây. Đường đi của giao liên không chỉ là những lối mòn trong rừng, mà còn là những “đường chỉ tử thần” xuyên qua vùng kiểm soát của địch, nơi chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể đổi bằng mạng sống.

Cuối năm ấy, Nguyễn Việt Hồng được phân công hoạt động ở Sóc Trăng rồi trở về Cần Thơ để chuẩn bị cho cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968. Chính tại Cần Thơ – nơi chị sinh ra – cô gái mảnh mai này đã trở thành đội trưởng giao liên vùng 1, giữ vai trò nối liền mạch lạc thông tin giữa căn cứ Thành ủy và các cơ sở nội thành. Trong những đêm đen kịt, Hồng băng qua những con phố đầy ổ phục kích, lẩn vào những mái nhà chắp vá để chuyển tài liệu, thư mật, vũ khí. Cô bình tĩnh đến mức nhiều đồng đội kể lại rằng “Hồng đi như gió, nhẹ nhàng như người quen thuộc từng góc phố Cần Thơ”. Những trang tư liệu của Bảo tàng Phụ nữ ghi lại rõ và đầy cảm xúc: Nguyễn Việt Hồng từng trực tiếp tham gia nhiều nhiệm vụ trinh sát, vận chuyển vũ khí, và đặc biệt là đặt mìn tại cư xá Mỹ trên đường Quang Trung – ngay giữa lòng nội đô Cần Thơ, gây tổn thất lớn cho quân địch. Ngày 12/3/1969, mìn bị trục trặc, sáng hôm sau chị quay lại gỡ để tránh gây hại cho dân. Quả mìn bất ngờ phát nổ khiến hai chân chị gần như bị giập nát và rơi vào tay địch. Đó không chỉ là hành động dũng cảm, mà còn là bản lĩnh kiên cường của một cô gái chưa tròn hai mươi tuổi, sẵn sàng đối diện với cái chết vì mục tiêu độc lập dân tộc.

Trong 5 ngày, địch tra tấn chị bằng mọi thủ đoạn: dụ dỗ, mua chuộc, đánh đập. Nhưng Nguyễn Việt Hồng chỉ đáp lại bằng những lời đanh thép: “Tao thù Mỹ, tao giết Mỹ! Muốn biết gì thì mổ bụng tao ra mà xem trái tim tao nè!” Không khai thác được gì, chúng cưa chân chị từng đoạn. Mỗi lần tỉnh lại, chị lại tiếp tục chửi Mỹ. Chiều 16/3, một tên Mỹ đến thăm dò, chị bất ngờ chồm dậy cắn mạnh vào tay hắn bằng chút sức lực cuối cùng. Rạng sáng 17/3/1969, chị bị giặc giết. Thi thể chị bị ném trước nhà xác, mặt bị đập nát, thân thể đầy vết đâm. Sáng hôm sau, xác chị biến mất. Mãi đến sau 1975, người ta mới biết người giữ nhà xác, xúc động trước sự kiên cường của chị, đã lén chôn cất để giữ trọn danh dự cho nữ biệt động 18 tuổi.

Sau ngày đất nước thống nhất, Nhà nước truy tặng chị Huân chương Chiến công Giải phóng hạng Nhất và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân. Tên chị được đặt cho một con đường, một ngôi trường ở Cần Thơ, để thế hệ trẻ nơi đây mỗi ngày đều đi qua một phần ký ức của lịch sử. Nhưng điều làm câu chuyện về Nguyễn Việt Hồng sống mãi không chỉ là chiến công mà còn là tâm hồn và lý tưởng: chiến đấu không vì ca ngợi, không vì vinh danh, mà vì quê hương phải tự do, nhân dân phải được sống trong hòa bình.

Trong thời đại hôm nay, khi tiếng súng chiến tranh đã lùi xa, câu chuyện “thời hoa lửa” của Nguyễn Việt Hồng vẫn mang giá trị vô cùng lớn đối với đoàn viên, thanh niên. Bởi lý tưởng cách mạng không bao giờ cũ. Nó không chỉ nằm trong chiến trường, mà trong chính lối sống, lựa chọn, trách nhiệm đối với xã hội. Tinh thần dấn thân, trách nhiệm, và niềm tin vào điều đúng đắn của Hồng chính là điều mà thế hệ trẻ cần để vững vàng trước thử thách của thời đại mới. Nhìn lại cuộc đời ngắn ngủi mà rực rỡ ấy, chúng ta hiểu rằng lịch sử không được viết bởi những người sống lâu, mà bởi những người sống đẹp. Nguyễn Việt Hồng đã sống trọn vẹn 18 năm của mình như một ngọn lửa – cháy hết mình để soi đường cho Tổ quốc. Và nhiệm vụ của chúng ta, của những người đang sống trong hòa bình hôm nay, là giữ cho ngọn lửa ấy không bao giờ tắt.

Ở Cần Thơ, ở Tây Nam Bộ, trong từng bờ kênh, mái phố, bóng người đi, câu chuyện về cô gái giao liên tuổi mười tám vẫn thì thầm với thế hệ trẻ: Hãy sống có lý tưởng. Hãy yêu nước bằng hành động. Hãy biến trách nhiệm thành lựa chọn. Bởi chính những điều ấy đã làm nên một Nguyễn Việt Hồng – và cũng sẽ làm nên một Việt Nam vững mạnh, nhân văn và kiêu hãnh hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn