Anh hùng Lực lượng vũ trang

Anh hùng Nguyễn Viết Xuân

Anh hùng Nguyễn Viết Xuân

TP. Hồ Chí Minh02/07/2026Chi đoàn Trường THCS Đông Hòa (Chi đoàn Trường THCS Đông Hòa/ Phường Đông Hòa)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
MÙA HOA LỬA

Mỗi mùa hè, khi những chùm phượng đỏ rực thắp lửa trên sân trường, tôi lại nhớ đến một người anh hùng. Ông không chỉ để lại một câu nói bất hủ mà còn truyền cho nhiều thế hệ ngọn lửa của lòng yêu nước. Đó là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Viết Xuân.

Tháng Năm trở về cùng tiếng ve râm ran và sắc đỏ rực rỡ của những tán phượng. Cả sân trường như được nhuộm bằng màu của lửa. Những cánh hoa mong manh rơi xuống mặt sân, gợi trong tôi biết bao suy nghĩ về một thời tuổi trẻ đã sống và cống hiến hết mình cho đất nước.

Năm ấy, trường tôi tổ chức chuyến tham quan bảo tàng lịch sử. Trong căn phòng trưng bày về những người anh hùng của dân tộc, tôi dừng chân rất lâu trước bức ảnh của Nguyễn Viết Xuân. Người chiến sĩ trong bộ quân phục bạc màu hiện lên với ánh mắt cương nghị nhưng đầy bình thản. Dưới bức ảnh là dòng chữ ngắn gọn:

"Nhằm thẳng quân thù mà bắn!"

Tôi đọc đi đọc lại câu nói ấy. Chỉ vài từ thôi nhưng chứa đựng biết bao khí phách của một dân tộc không chịu khuất phục.

Tối hôm ấy, câu nói ấy cứ vang vọng trong tâm trí tôi. Tôi mở sách, tìm đọc về cuộc đời của ông. Nguyễn Viết Xuân sinh ra trong một gia đình nghèo nhưng giàu truyền thống yêu nước. Khi đất nước bị chiến tranh tàn phá, ông đã khoác lên mình màu áo lính, mang theo khát vọng giành lại độc lập cho quê hương.

Tôi thiếp đi lúc nào không hay.

Trong giấc mơ, tôi thấy mình đứng giữa một khu rừng xanh ngút ngàn. Mùa hè nơi đây không có tiếng ve rộn rã như sân trường mà thay vào đó là tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời. Khói bom cuồn cuộn bốc lên từ những triền đồi.

Bên cạnh tôi là những người lính trẻ đang nhanh chóng vào vị trí chiến đấu.

Một người quay sang mỉm cười:

– Em mới đến đơn vị à?

Tôi chưa kịp trả lời thì một người khác bước tới.

Ông có gương mặt hiền hậu nhưng ánh mắt vô cùng cương nghị. Tôi nhận ra ngay đó chính là Nguyễn Viết Xuân.

Ông nhìn từng chiến sĩ rồi bình tĩnh nói:

– Dù khó khăn đến đâu, chúng ta cũng phải giữ vững trận địa.

Tiếng pháo bắt đầu nổ vang.

Đất đá tung lên mù mịt.

Máy bay đối phương liên tiếp lao xuống.

Một khẩu pháo bị trúng đạn. Khói lửa bao trùm cả trận địa. Một số chiến sĩ chững lại trong giây lát.

Đúng lúc ấy, Nguyễn Viết Xuân bước lên phía trước.

Giọng ông vang dội giữa tiếng bom:

Nhằm thẳng quân thù mà bắn!

Tiếng hô ấy như xé tan màn khói lửa.

Những người lính lập tức siết chặt tay súng.

Khẩu pháo lại gầm lên.

Đạn pháo lao thẳng vào đội hình máy bay đối phương.

Tiếng hò reo vang dậy khắp trận địa.

Tôi đứng lặng.

Lần đầu tiên tôi hiểu rằng có những câu nói không chỉ là mệnh lệnh chiến đấu mà còn là nguồn sức mạnh tinh thần cho biết bao con người.

Khói súng dần tan.

Nguyễn Viết Xuân quay sang nhìn tôi.

Ông mỉm cười:

– Hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Điều quan trọng là thế hệ sau phải biết giữ gìn nó.

Tôi định bước tới thì khung cảnh bỗng mờ dần.

Tiếng ve mùa hè lại vang lên.

Tôi tỉnh giấc.

Ngoài cửa sổ, nắng sớm đang chiếu qua những tán phượng đỏ.

Ngày hôm sau, tôi trở lại trường.

Đứng dưới gốc phượng già, tôi nhìn những cánh hoa đỏ rơi chậm trong gió.

Chưa bao giờ tôi thấy màu đỏ của hoa phượng đẹp đến thế.

Đó không chỉ là màu của mùa hè.

Đó còn là màu của lòng dũng cảm.

Là màu của những năm tháng tuổi trẻ sẵn sàng hiến dâng cho Tổ quốc.

Trong giờ học Ngữ văn, cô giáo hỏi:

– Theo các em, điều quý giá nhất mà thế hệ cha anh để lại cho chúng ta là gì?

Cả lớp có nhiều câu trả lời khác nhau.

Riêng tôi nhẹ nhàng nói:

– Thưa cô, đó là hòa bình và lòng yêu nước.

Cô giáo mỉm cười.

Tôi biết mình đã tìm được câu trả lời sau chuyến "gặp gỡ" đặc biệt với người anh hùng trong giấc mơ.

Mùa hè năm ấy trôi qua rất nhanh.

Hoa phượng rồi cũng tàn.

Nhưng ngọn lửa mà Nguyễn Viết Xuân đã thắp lên trong lòng biết bao thế hệ thì chưa bao giờ lụi tắt.

Có những con người chỉ sống một quãng đời ngắn ngủi, nhưng tên tuổi của họ sẽ sống mãi cùng non sông.

Có những câu nói chỉ vài chữ, nhưng đủ sức truyền cảm hứng cho hàng triệu trái tim.

Và có những mùa hè, khi sắc phượng lại đỏ rực trên khắp mọi miền đất nước, chúng ta lại nhớ về những người đã ngã xuống để tuổi trẻ hôm nay được cắp sách đến trường trong hòa bình.

Đó chính là Mùa Hoa Lửa – mùa của ký ức, của lòng biết ơn và của niềm tin bất diệt vào sức mạnh của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn