Anh hùng Lực lượng vũ trang

Anh hùng Nguyễn Viết Xuân – Người chính trị viên với lời thề bất tử

Đặng Thị Minh Ngọc

Đồng Tháp18/08/2026xã Vĩnh Am (xã Vĩnh Am)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Anh hùng Nguyễn Viết Xuân – Người chính trị viên với lời thề bất tử

Có những khoảnh khắc trong lịch sử không dừng lại ở một mốc thời gian, mà đọng lại thành một biểu tượng vĩnh cửu. Sự vĩnh cửu ấy không đến từ những tượng đài sừng sững hay những trang sách dày, mà được tạc nên bởi một tư thế, một lời hô đanh thép xé tan khói lửa chiến trường. Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước đầy gian lao mà anh hùng, Anh hùng Liệt sĩ Nguyễn Viết Xuân chính là một biểu tượng rực rỡ như thế—người chính trị viên đã dùng máu và niềm tin sắt đá để thắp sáng bản lĩnh của người lính cao xạ Việt Nam.

Sinh năm 1933 tại vùng đất giàu truyền thống Ngũ Kiên, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc, Nguyễn Viết Xuân sớm nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc để bước vào hàng ngũ quân đội. Trải qua muôn vàn gian khổ và sự tôi luyện của đời lính, ông trưởng thành thành một cán bộ chính trị dày dạn, luôn được đồng đội yêu mến và tin cậy. Năm 1964, giữa lúc cuộc chiến đấu bảo vệ miền Bắc xã hội chủ nghĩa và tiếp viện cho miền Nam bước vào giai đoạn ác liệt, ông cùng đơn vị có mặt tại vùng đất lửa miền Tây Quảng Bình—nơi mỗi con đường, mỗi tọa độ đều phải hứng chịu hàng ngàn tấn bom đạn của không quân Mỹ nhằm cắt đứt tuyến giao thông huyết mạch.

Trong những ngày đêm mưa bom bão đạn dội xuống mặt đất, người cán bộ chính trị không chỉ mang trách nhiệm của một chỉ huy mà còn là điểm tựa tinh thần vững chắc nhất của toàn đơn vị. Nguyễn Viết Xuân hiểu rằng, trước sức tàn phá khủng khiếp của vũ khí hiện đại, thứ giữ cho mâm pháo không rời vị trí và ý chí không bị lay chuyển chính là niềm tin vào chính nghĩa và tình đồng chí gắn bó. Ông luôn sát cánh bên từng pháo thủ, sẻ chia từng ngụm nước, lá thư quê nhà, và truyền cho họ sự bình tĩnh, kiên cường trước mọi trận tập kích của kẻ thù.

Trận chiến đốm lửa lịch sử bùng lên vào ngày 18 tháng 11 năm 1964. Đơn vị của Nguyễn Viết Xuân bất ngờ bị nhiều tốp máy bay Mỹ lao xuống gầm xé, trút mưa bom đạn nhằm hủy diệt trận địa cao xạ. Đất trời Quảng Bình rung chuyển dữ dội, khói đen mù mịt quyện chặt với mùi thuốc súng khét đẹt. Giữa làn đạn đan xéo nguy hiểm, người chính trị viên ấy không ngần ngại rời khỏi hầm chỉ huy, xông xáo khắp các khẩu đội để trực tiếp động viên chiến sĩ và điều hành cuộc đánh trả.

Trong lúc trận đánh đang ở thời điểm cam go nhất, một mảnh đạn tàn khốc đã găm vào người làm ông bị thương rất nặng. Cơn đau xé thịt nát xương giằng xé thân xác, nhưng ngọn lửa chí khí trong tâm hồn người chiến sĩ cách mạng không hề nguội tắt. Giữa ranh giới mong mong của sự sống và cái chết, ông kiên quyết từ chối rời vị trí cấp cứu, dồn hết sức lực còn lại nghiêng mình hướng về phía các đồng đội đang căng mắt bám mâm pháo. Và rồi, từ lồng ngực đang rỉ máu ấy, một khẩu lệnh đanh thép, vang dội đã cất lên xé tan tiếng gầm rú của phản lực địch:

“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”

Lời hô ấy không chỉ là mệnh lệnh tác chiến khẩn cấp trong giờ phút sinh tử, mà đã ngay lập tức hóa thành tiếng gọi của non sông, một luồng điện mạnh mẽ truyền qua từng huyết mạch của các chiến sĩ cao xạ. Đáp lời người chính trị viên kiên cường, toàn trận địa bùng nổ, những nòng pháo đỏ rực đồng loạt nhả đạn lên bầu trời, quật ngã ý đồ của kẻ thù.

Anh hùng Nguyễn Viết Xuân đã trút hơi thở cuối cùng khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại niềm tiếc thương vô hạn cho đồng đội và nhân dân. Nhưng sự ra đi của ông không phải là sự kết thúc, mà là sự bắt đầu của một huyền thoại. Câu nói “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!” nhanh chóng lan truyền khắp các chiến trường, trở thành khẩu hiệu hành động, là phương châm sống và chiến đấu của hàng triệu người lính Việt Nam trong suốt những năm tháng chống Mỹ cứu nước.

Tấm gương của Nguyễn Viết Xuân nhắc nhở các thế hệ hôm nay về vẻ đẹp nguyên bản của lý tưởng và trách nhiệm: trước hiểm nguy không lùi bước, trước gian khó chọn đứng gánh vác cùng đồng đội. Ông đã đi vào lịch sử không chỉ như một người anh hùng hy sinh vì Tổ quốc, mà còn là người đã thắp lên ngọn lửa niềm tin không bao giờ tắt trong lòng dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn