Anh Hùng Nguyễn Xuân Liêm: "Còn người, còn xe, một xe cũng tấn công"
Câu chuyện kể về Anh hùng Nguyễn Xuân Liêm, người lính xe tăng quê Thái Bình với tinh thần thép: "Còn người, còn xe, một xe cũng tấn công!".
Trong những trang sử vàng của dân tộc, Đại thắng mùa Xuân năm 1975 là một mốc son chói lọi, ghi dấu những hy sinh và lòng quả cảm vô bờ bến của bao thế hệ cha anh. Trên hành trình huyền thoại ấy, người dân "quê lúa" Thái Bình tự hào khi đóng góp cho Tổ quốc một người con ưu tú: Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Xuân Liêm.
Sinh ra tại xã Thăng Long, huyện Đông Hưng, ông Nguyễn Xuân Liêm nhập ngũ năm 1965 và bén duyên với Binh chủng Tăng thiết giáp từ năm 1972. Tên tuổi của ông gắn liền với một quyết định xoay chuyển cục diện trong trận đánh mở màn tại thị xã Phước Long vào những ngày đầu năm 1975.
Ký ức của người cựu chiến binh 79 tuổi vẫn vẹn nguyên hình ảnh ngày 2/1/1975 ác liệt. Khi ấy, ông trực tiếp chỉ huy mũi tấn công gồm 3 xe tăng đánh thẳng vào trung tâm thị xã. Giữa mưa bom bão đạn, khó khăn chồng chất khi một xe hết đạn phải lùi lại, một xe bị kẹt pháo. Trong tình thế chỉ còn lại duy nhất chiếc xe tăng 363 với số đạn ít ỏi, người chính trị viên trẻ Nguyễn Xuân Liêm đã thốt lên lời thề sắt đá: “Còn người, còn xe, một xe cũng tấn công!”. Với tinh thần “một mất một còn”, ông chỉ huy kíp xe lao thẳng vào sào huyệt địch, gây rối loạn đội hình đối phương và góp phần quan trọng giải phóng Phước Long. Chiến thắng này không chỉ là một trận thắng quân sự thông thường, mà còn là "thước đo" giúp Bộ Chính trị đánh giá chính xác sự suy yếu của quân đội đối phương, từ đó đưa ra quyết định lịch sử: giải phóng hoàn toàn miền Nam.
Sau Phước Long, ông tiếp tục dấn thân vào các trận đánh ác liệt tại Xuân Lộc, sân bay Biên Hòa cho đến ngày non sông nối liền một dải. Với những cống hiến đặc biệt, năm 1976, ông vinh dự được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Rời quân ngũ với quân hàm Thiếu tá và thương tật 4/4 trên mình, ông Liêm trở về quê hương Thái Bình nhưng chưa một ngày ngơi nghỉ. Ông tiếp tục cống hiến trong Hội Cựu chiến binh, trở thành người giữ lửa truyền thống, kể lại những câu chuyện hào hùng cho thế hệ trẻ. Hình ảnh người anh hùng giản dị giữa đời thường chính là minh chứng sống động nhất cho phẩm chất cao đẹp của “Bộ đội Cụ Hồ” – mãi mãi tỏa sáng dù trong thời chiến hay thời bình.



