Khác

Anh hùng Nguyễn Xuân Liêm và câu nói “Còn người, còn xe, một xe cũng tấn công”

Anh hùng Nguyễn Xuân Liêm và câu nói “Còn người, còn xe, một xe cũng tấn công”

Quảng Ninh18/07/2026MINH ANH - HẢI YẾN (LCĐ Khoa Ngoại ngữ, Đại học Hạ Long)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau thời gian tham gia chiến đấu, trong đó có tham gia Chiến dịch Đường 9 - Nam Lào, ông được cử đi học đào tạo cán bộ chính trị sơ cấp tại Học viện Chính trị. Tháng 5-1972, ông được biên chế về làm Chính trị viên Đại đội 1, Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 201B, Binh chủng Tăng thiết giáp. Cuối năm đó, ông cùng đồng đội cơ động phương tiện vào chiến trường Nam Bộ (còn gọi là Miền hoặc B2).

Đến đầu năm 1973, đơn vị ông có mặt ở chiến trường. Cuối năm 1974, đơn vị tiếp tục củng cố và làm công tác chuẩn bị để tiến công một số vị trí của địch ở Tây Ninh. Tuy nhiên, do yêu cầu nhiệm vụ, ngày 2-1-1975, đơn vị nhận lệnh phối hợp với Tiểu đoàn 1 (Trung đoàn 142, Sư đoàn 7, Quân đoàn 4) tấn công thị xã Phước Long. Hướng tấn công được xác định là “cửa mở” ngã ba Tư Hiền - trại Lê Lợi, trực diện vào trung tâm thị xã.

“Còn người, còn xe, một xe cũng tấn công”

Phước Long vốn được địch coi là tuyến phòng thủ quan trọng bảo vệ Sài Gòn từ xa, nhất là ngăn chặn Quân giải phóng có thể từ Tây Nguyên tràn xuống hoặc từ Lộc Ninh đánh vào Bình Dương, tiến vào nội đô Sài Gòn; đồng thời, ngăn chặn hành lang vận tải của Quân giải phóng qua Lào và Campuchia vào Đông Nam Bộ; chia cắt thế liên hoàn các vùng do ta chiếm lĩnh, cô lập Lộc Ninh với Nam Tây Nguyên và các tỉnh miền Đông khác. Do đó, việc ta mở Chiến dịch Đường 14 - Phước Long nhằm giải phóng hoàn toàn tỉnh Phước Long sẽ tạo nên một bàn đạp vững chắc để tiến công vào sào huyệt của địch.

Trong trận đánh quyết định này, ông Liêm được giao nhiệm vụ trực tiếp chỉ huy một mũi đột kích gồm 3 xe tăng (số hiệu 363, 948 và 944), phối hợp cùng lực lượng bộ binh của Quân đoàn 4 tiến công vào trung tâm thị xã. “Hướng tấn công có lực lượng của địch tập trung rất mạnh nên trận chiến đấu diễn ra ác liệt. Do hỏa lực của địch mạnh, lực lượng bộ binh của ta thương vong nhiều. Nhìn đồng đội ngã xuống trước cửa mở, lòng tôi đau như cắt”, ông Liêm nhớ lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn