Bài viết

Anh hùng phá bom Lâm Xuân Quế

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt trên tuyến chi viện huyết mạch, mỗi tấc đường đều được đổi bằng mồ hôi, máu và cả sự đánh cược với tử thần. Trên Đường Trường Sơn, nơi được ví như “tọa độ lửa”, có những con người lặng lẽ làm công việc nguy hiểm bậc nhất – đó là những chiến sĩ công binh phá bom. Và среди họ, Lâm Xuân Quế được nhắc đến như một “vua phá bom” – biểu tượng của lòng gan dạ và trí tuệ tuyệt đối.

Tây Ninh26/06/2026ĐOÀN THANH NIÊN XÃ TẦM VU (ĐOÀN THANH NIÊN XÃ TẦM VU)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

. Anh hùng phá bom Lâm Xuân Quế

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt trên tuyến chi viện huyết mạch, mỗi tấc đường đều được đổi bằng mồ hôi, máu và cả sự đánh cược với tử thần. Trên Đường Trường Sơn, nơi được ví như “tọa độ lửa”, có những con người lặng lẽ làm công việc nguy hiểm bậc nhất – đó là những chiến sĩ công binh phá bom. Và среди họ, Lâm Xuân Quế được nhắc đến như một “vua phá bom” – biểu tượng của lòng gan dạ và trí tuệ tuyệt đối.

Bom đạn kẻ thù không chỉ nhằm phá hủy con đường, mà còn được thiết kế tinh vi để sát thương tối đa: bom từ trường, bom nổ chậm, bom bi… nằm rải rác khắp nơi, sẵn sàng phát nổ bất cứ lúc nào. Mỗi quả bom là một “cái bẫy tử thần”, và nhiệm vụ của người lính công binh là phải vô hiệu hóa nó để mở đường cho xe ra tiền tuyến. Công việc ấy không cho phép sai sót, bởi chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng tính mạng.

Lâm Xuân Quế đã gắn bó với nhiệm vụ ấy bằng tất cả sự dũng cảm và tinh thần trách nhiệm. Ông không chỉ trực tiếp tham gia phá hàng trăm quả bom, mà còn nghiên cứu, đúc rút kinh nghiệm, tìm ra những phương pháp xử lý hiệu quả trong điều kiện vô cùng thiếu thốn. Trước mỗi quả bom, ông phải quan sát, lắng nghe, phân tích cấu tạo, đoán định cơ chế nổ – một cuộc đấu trí căng thẳng giữa con người và công nghệ chiến tranh hiện đại.

Có những lúc ông phải nằm sát bên quả bom, dùng đôi tay trần để tháo ngòi nổ trong khi đồng hồ sinh tử đang đếm ngược. Xung quanh là rừng núi im lặng đến nghẹt thở, chỉ cần một tiếng động nhỏ, một rung chấn nhẹ cũng có thể kích hoạt vụ nổ. Nhưng chính trong những giây phút căng thẳng ấy, bản lĩnh của người lính công binh càng tỏa sáng: bình tĩnh, chính xác và kiên định.

Nhờ những con người như Lâm Xuân Quế, những con đường trên Trường Sơn không bao giờ bị tắc nghẽn. Mỗi quả bom được tháo gỡ là thêm một chuyến xe được thông qua, thêm một phần sức mạnh được tiếp viện cho chiến trường miền Nam. Công việc của họ không ồn ào, không trực tiếp đối đầu với kẻ thù, nhưng lại là yếu tố sống còn của toàn bộ chiến dịch.

Điều làm nên giá trị lớn lao của Lâm Xuân Quế không chỉ là số lượng bom đã phá, mà là tinh thần dám đối mặt với cái chết từng giây từng phút. Ông và đồng đội bước vào mỗi nhiệm vụ với tâm thế của người sẵn sàng hy sinh, nhưng vẫn giữ vững niềm tin rằng con đường phải được thông, nhiệm vụ phải hoàn thành.

Câu chuyện về những “vua phá bom” trên Trường Sơn là một bản anh hùng ca thầm lặng. Họ không xuất hiện nhiều trong những trang sử hào nhoáng, nhưng lại là những người giữ cho mạch máu chiến tranh luôn chảy. Và giữa cuộc sống hôm nay, khi những con đường đã rộng mở, ta càng hiểu rằng: để có được sự bình yên ấy, đã có những con người từng đối diện với cái chết từng giây – bằng đôi tay, trí tuệ và lòng quả cảm phi thường.

22. Các chiến sĩ lái xe đường Trường Sơn

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, trên tuyến đường Trường Sơn khói lửa, có một hình ảnh rất đặc biệt đã đi vào thơ ca và trở thành biểu tượng của tuổi trẻ Việt Nam: những người lính lái xe “không kính”. Hình ảnh ấy được khắc họa đầy chân thực trong bài thơ Bài thơ về tiểu đội xe không kính của Phạm Tiến Duật, nhưng phía sau những câu thơ là cả một hiện thực khốc liệt và hào hùng.

Những chiếc xe vận tải trên Đường Trường Sơn không còn nguyên vẹn hình hài. Bom đạn đã làm vỡ kính, hỏng đèn, thậm chí bật tung cả mui xe. Nhưng kỳ lạ thay, những người lính lái xe vẫn tiếp tục hành trình, vẫn nắm chặt vô lăng, tiến về phía trước. Họ không có sự lựa chọn nào khác – bởi phía trước là tiền tuyến đang chờ tiếp viện, là đồng đội đang chờ từng chuyến hàng.

Ngồi trong buồng lái không kính, họ đối diện trực tiếp với gió bụi, mưa rừng và cả những cơn bom bất chợt. Gió tạt vào mặt, bụi phủ trắng tóc, mưa rơi ướt áo, nhưng họ vẫn cười. Cái cười của tuổi trẻ, cái cười của những con người đã quen với gian khổ, coi thường hiểm nguy. Họ nhìn nhau qua những chiếc xe trần trụi, bắt tay nhau ngay giữa đường, như một cách truyền thêm sức mạnh.

Cuộc sống của họ giản dị mà cảm động. Những bữa ăn vội bên đường, những giấc ngủ chập chờn giữa tiếng bom rơi, những lần dừng xe để sửa chữa trong điều kiện thiếu thốn… Tất cả đều trở thành một phần của hành trình. Và chính trong gian khó ấy, tình đồng đội càng trở nên sâu sắc. Họ không chỉ là những người cùng nhiệm vụ, mà còn là những người anh em, sẵn sàng chia sẻ từng ngụm nước, từng miếng lương khô.

Điều đặc biệt nhất ở những người lính lái xe “không kính” không nằm ở hoàn cảnh, mà nằm ở tinh thần. Dù xe không kính, không đèn, không mui, nhưng họ vẫn có một thứ không bao giờ thiếu – đó là trái tim. Một trái tim đầy nhiệt huyết, đầy niềm tin và khát vọng. Chính trái tim ấy đã giúp họ vượt qua tất cả, biến những chiếc xe tưởng chừng không thể đi tiếp thành những “cỗ máy” chở đầy ý chí và hy vọng.

“Chỉ cần trong xe có một trái tim” – câu thơ ấy không chỉ nói về người lính lái xe, mà còn là lời khẳng định về sức mạnh của con người Việt Nam. Khi đã có lý tưởng, có niềm tin, thì mọi khó khăn đều có thể vượt qua.

Hôm nay, khi chiến tranh đã lùi xa, những con đường Trường Sơn đã trở nên rộng mở, hình ảnh những người lính lái xe năm xưa vẫn sống mãi như một biểu tượng đẹp. Họ không chỉ là những người vận chuyển hàng hóa, mà là những người vận chuyển cả niềm tin, cả khát vọng chiến thắng của dân tộc.

Câu chuyện về những “chiếc xe không kính” vì thế không chỉ là ký ức của một thời, mà còn là nguồn cảm hứng cho thế hệ hôm nay. Rằng trong bất kỳ hoàn cảnh nào, chỉ cần giữ vững “trái tim” – giữ vững lý tưởng và niềm tin – thì con người vẫn có thể tiến về phía trước, vượt qua mọi thử thách để chạm tới những điều lớn lao.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Anh hùng phá bom Lâm Xuân Quế | Câu chuyện thời hoa lửa