Anh hùng Phạm Tuân
Khi bầu trời kể chuyện
Mỗi mùa hè, khi những chùm phượng đỏ bừng nở dưới sân trường, tôi lại ngước nhìn bầu trời xanh thẳm. Giữa khoảng không bao la ấy, tôi luôn nghĩ về những con người đã từng viết nên lịch sử bằng lòng quả cảm và khát vọng vươn lên. Trong số họ, người để lại cho tôi nhiều cảm xúc nhất là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, phi công và nhà du hành vũ trụ Phạm Tuân.
Tháng Năm, tiếng ve lại ngân vang trên những tán phượng đỏ. Những cánh hoa mỏng manh xoay tròn trong gió như những đốm lửa nhỏ rơi xuống sân trường. Cô giáo Ngữ văn bước vào lớp, trên tay là một chiếc hộp gỗ cũ.
Cô nhẹ nhàng nói:
– Hôm nay, cô muốn các em nghe một câu chuyện về lòng dũng cảm.
Từ chiếc hộp, cô lấy ra một bức ảnh cũ. Trong ảnh là một người đàn ông mặc quân phục không quân, ánh mắt sáng và nụ cười điềm tĩnh.
Đó là Phạm Tuân.
Cô kể rằng ông sinh ra trong những năm tháng đất nước còn nhiều gian khó. Từ một chàng trai yêu bầu trời, ông trở thành phi công chiến đấu, bảo vệ bầu trời Tổ quốc trong những ngày chiến tranh ác liệt. Sau này, ông còn là người Việt Nam đầu tiên bay vào không gian.
Tôi chăm chú lắng nghe.
Trong đầu tôi hiện lên câu hỏi:
"Làm thế nào một con người có thể vừa đối mặt với bom đạn, vừa chạm tới những vì sao?"
Tối hôm ấy, tôi mở cuốn sách viết về cuộc đời Phạm Tuân.
Những trang sách đưa tôi trở về mùa đông năm 1972 – thời điểm bầu trời Hà Nội đỏ rực bởi ánh lửa của bom đạn.
Không biết từ lúc nào, tôi chìm vào giấc ngủ.
Tôi thấy mình đang đứng trên một sân bay quân sự.
Những chiếc máy bay nằm im lặng dưới ánh bình minh.
Xa xa, tiếng còi báo động bất ngờ vang lên.
Các phi công nhanh chóng chạy về phía máy bay.
Một người quay lại nhìn tôi.
Ông mỉm cười hiền hậu.
– Cháu đến tham quan à?
Tôi khẽ gật đầu.
Dù chỉ mới nhìn thấy qua ảnh, tôi nhận ra ngay người trước mặt chính là Phạm Tuân.
Ông ngước nhìn bầu trời.
– Mỗi lần cất cánh, ai cũng biết phía trước có thể là hiểm nguy. Nhưng nếu không có người bảo vệ bầu trời thì quê hương sẽ ra sao?
Tiếng động cơ gầm lên.
Chiếc máy bay lao vun vút trên đường băng rồi vút thẳng vào nền trời xanh.
Tôi ngước nhìn theo.
Chỉ ít phút sau, bầu trời bỗng rực sáng.
Máy bay đối phương xuất hiện.
Tiếng động cơ, tiếng còi báo động và những quầng lửa đan xen vào nhau.
Tôi nín thở.
Chiếc máy bay của Phạm Tuân lướt nhanh giữa những đám mây.
Ông bình tĩnh điều khiển từng vòng lượn, kiên quyết đối mặt với đối phương.
Khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng lòng dũng cảm không phải là không biết sợ, mà là vẫn tiến lên dù biết phía trước đầy thử thách.
Khung cảnh dần thay đổi.
Bom đạn biến mất.
Trước mắt tôi là một bệ phóng khổng lồ.
Lá cờ Việt Nam tung bay bên cạnh lá cờ của một chương trình chinh phục không gian.
Phạm Tuân giờ đây khoác trên mình bộ đồ phi hành gia.
Ông nhìn lên khoảng không vô tận.
– Ngày trước, chúng tôi chiến đấu để giữ bầu trời. Hôm nay, chúng tôi bay lên để khẳng định trí tuệ và khát vọng của dân tộc Việt Nam.
Tiếng đếm ngược vang lên.
Mười...
Chín...
Tám...
Ánh lửa bùng sáng dưới chân tên lửa.
Cả mặt đất rung chuyển.
Con tàu từ từ rời bệ phóng rồi lao vút lên bầu trời.
Tôi ngước nhìn theo đến khi chỉ còn một chấm sáng giữa khoảng không bao la.
Không biết bao lâu sau, tôi thấy mình đứng giữa không gian.
Qua ô cửa nhỏ của con tàu, Trái Đất hiện ra xanh biếc.
Việt Nam chỉ là một dải đất nhỏ bé nhưng vô cùng thân thương.
Phạm Tuân khẽ nói:
– Từ trên này nhìn xuống, không có tiếng bom, không có khói lửa. Chỉ có một hành tinh xanh mà con người cần biết gìn giữ. Hòa bình quý giá hơn tất cả.
Câu nói ấy khiến tim tôi rung lên.
Tiếng ve gọi hè đánh thức tôi.
Ánh nắng sớm len qua khung cửa.
Ngoài sân trường, những cánh phượng vẫn rực đỏ.
Tôi mở cuốn sổ tay và viết thật nhanh:
"Ngày hôm nay, chúng em được học tập dưới bầu trời bình yên. Bầu trời ấy được gìn giữ bởi những con người như Phạm Tuân."
Trong buổi sinh hoạt cuối năm, cô giáo hỏi:
– Theo em, "Mùa Hoa Lửa" là gì?
Tôi nhìn những chùm phượng đỏ ngoài cửa sổ rồi trả lời:
– Với em, Mùa Hoa Lửa là mùa của lòng dũng cảm. Đó là mùa những người trẻ sẵn sàng bảo vệ bầu trời Tổ quốc. Và cũng là mùa gieo mầm cho những ước mơ lớn, để từ khói lửa chiến tranh, người Việt Nam có thể vươn tới bầu trời và cả những vì sao.
Cô giáo mỉm cười.
Tiếng vỗ tay vang lên khắp lớp.
Tôi ngước nhìn bầu trời trong xanh.
Những cánh chim vẫn bay tự do.
Những đám mây vẫn lặng lẽ trôi.
Có lẽ, ở đâu đó trên khoảng không vô tận, câu chuyện về những con người đã sống vì Tổ quốc vẫn đang được gió kể lại.
Mỗi mùa hè, sắc đỏ của hoa phượng lại thắp sáng sân trường như những ngọn lửa nhỏ. Chúng nhắc tôi nhớ rằng, lịch sử không chỉ được viết bằng những trận chiến mà còn bằng những ước mơ, sự kiên cường và khát vọng vươn lên của con người.
Và trong ngọn lửa bất diệt ấy, hình ảnh Phạm Tuân vẫn luôn tỏa sáng – từ người phi công bảo vệ bầu trời Việt Nam đến người Việt Nam đầu tiên bay vào vũ trụ. Cuộc đời ông là minh chứng rằng một dân tộc yêu chuộng hòa bình vẫn có thể chinh phục những đỉnh cao của tri thức khi được xây dựng trên nền tảng của lòng yêu nước, ý chí và niềm tin.
Đó chính là Mùa Hoa Lửa – mùa của ký ức, của khát vọng và của những con người đã biến bầu trời chiến tranh năm nào thành bầu trời của hòa bình và hy vọng hôm nay.


