ANH HÙNG PHAN ĐÌNH GIÓT (6)
1. Mở đầu: Khúc vĩ thanh của lòng quả cảm
Chiến thắng vĩ đại Điện Biên Phủ năm 1954 "lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu" là bản hùng ca được viết nên bởi máu, nước mắt và ý chí sắt đá của hàng vạn cán bộ, chiến sĩ Quân đội Nhân dân Việt Nam. Trong chiến dịch mang tính quyết định ấy, có những con người mà sự hy sinh của họ đã vượt ra khỏi giới hạn của những trận đánh thông thường, trở thành những biểu tượng bất tử của chủ nghĩa anh hùng cách mạng.
Trong số đó, Anh hùng Phan Đình Giót với hành động "lấy thân mình lấp lỗ châu mai" đã khắc tạc vào lịch sử một bức tượng đài sừng sững về tinh thần hy sinh tuyệt đối vì nước, vì dân, vì chiến thắng chung của toàn mặt trận.
2. Từ thân phận người bần nông đến người lính Cụ Hồ
Để thấu hiểu được hành động phi thường của Phan Đình Giót trong giây phút sinh tử, chúng ta cần nhìn lại xuất thân và chặng đường giác ngộ cách mạng của anh.
Tuổi thơ cơ cực: Phan Đình Giót sinh năm 1922 tại một vùng quê nghèo thuộc xã Cẩm Quan, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh. Sống trong một gia đình bần nông, cha mất sớm, anh phải đi ở đợ từ năm 13 tuổi để phụ giúp gia đình. Những năm tháng sống dưới đòn roi của địa chủ và sự chèn ép của chế độ thực dân phong kiến đã hun đúc trong anh một sự căm phẫn tột cùng đối với những kẻ cướp nước và áp bức đồng bào.
Bước ngoặt cuộc đời: Cách mạng Tháng Tám (1945) thành công như ánh sáng đổi đời đối với lớp người cùng khổ như anh. Khi cuộc kháng chiến chống Pháp bùng nổ, năm 1950, Phan Đình Giót tình nguyện xung phong nhập ngũ. Anh gia nhập lực lượng chủ lực, thuộc Đại đội 58, Tiểu đoàn 428, Trung đoàn 141, Đại đoàn 312 – một trong những đơn vị thiện chiến nhất của bộ đội ta lúc bấy giờ.
Quá trình chiến đấu: Trong quân ngũ, Phan Đình Giót nổi tiếng là một chiến sĩ gan dạ, kỷ luật và luôn đi đầu trong mọi nhiệm vụ gian khổ. Anh tham gia nhiều chiến dịch lớn như Trung Du, Hòa Bình, Tây Bắc, Điện Biên Phủ. Ở bất cứ trận đánh nào, anh cũng thể hiện rõ bản lĩnh vững vàng của một người lính dạn dày sương gió.
3. Cứ điểm Him Lam và nhiệm vụ mở màn chiến dịch
Mùa xuân năm 1954, Bộ Chính trị quyết định mở Chiến dịch Điện Biên Phủ nhằm giáng đòn quyết định vào kế hoạch Nava của thực dân Pháp. Mục tiêu mở màn của chiến dịch được xác định là cụm cứ điểm Him Lam – một trong những trung tâm đề kháng kiên cố nhất của địch, được chúng mệnh danh là "cánh cửa thép" bất khả xâm phạm bảo vệ phân khu trung tâm.
Chiều ngày 13 tháng 3 năm 1954, bộ đội ta nhận lệnh nổ súng tấn công cứ điểm Him Lam. Trận đánh diễn ra vô cùng ác liệt ngay từ những phút đầu. Địch dựa vào hệ thống lô cốt, hầm ngầm kiên cố, từ các lỗ châu mai (lỗ nhỏ trên thành lô cốt để thò nòng súng ra ngoài) bắn đạn ra như mưa đan thành một lưới lửa dày đặc, cản bước tiến của quân ta.
Hàng loạt chiến sĩ bộc phá của ta đã ngã xuống trước cửa mở. Tình hình chiến đấu trở nên vô cùng căng thẳng. Nếu không nhanh chóng dập tắt các hỏa điểm này, thương vong của bộ đội sẽ càng lớn và nhiệm vụ mở màn chiến dịch có nguy cơ thất bại.
4. Giây phút hóa thành bất tử
Tiểu đội của Phan Đình Giót được giao nhiệm vụ đánh lô cốt số 3 – một hỏa điểm cực kỳ lợi hại đang cày xới đội hình quân ta. Dưới làn mưa đạn pháo, anh cùng đồng đội ôm bộc phá trườn lên.
Đánh liên tiếp 2 quả bộc phá, phá tung được hàng rào cuối cùng, nhưng hỏa lực từ lô cốt số 3 vẫn tuôn ra dữ dội. Đồng đội xung quanh anh nhiều người đã hy sinh và bị thương. Bản thân Phan Đình Giót cũng bị thương ở đùi và vai, máu chảy ướt đẫm quân phục. Dù vậy, anh vẫn nghiến răng chịu đựng, không rời trận địa.
Khi khoảng cách đến lô cốt chỉ còn vài mét, Phan Đình Giót phát hiện lỗ châu mai vẫn đang khạc lửa căm hờn. Trong một quyết định mang tính chớp nhoáng, vượt lên mọi nỗi đau thể xác, anh dồn chút sức lực cuối cùng, vươn người lên, dùng chính tấm thân kiên cường của mình lao thẳng vào bịt kín lỗ châu mai.
Hành động phi thường ấy đã tạo ra một phép màu:
Dập tắt hỏa điểm: Thân hình của người chiến sĩ đã chặn đứng luồng đạn liên thanh của địch, tạo ra một khoảng lùi im lặng vô giá chiến trường.
Khơi dậy xung lực: Tận dụng thời cơ vàng và được truyền sức mạnh từ sự hy sinh lẫm liệt của người đồng chí, bộ đội ta phía sau nhất tề xông lên như vũ bão, nhanh chóng tiêu diệt cứ điểm lô cốt số 3, cắm lá cờ "Quyết chiến, Quyết thắng" lên cứ điểm Him Lam.
Phan Đình Giót hy sinh khi vừa bước sang tuổi 32, bỏ lại sau lưng người vợ trẻ và bao ước mơ dang dở.
5. Kết luận: Tượng đài bất tử của Quân đội Nhân dân Việt Nam
Sự hy sinh của Phan Đình Giót trong trận mở màn Him Lam không chỉ là sự đánh đổi một mạng sống lấy một chiến thắng cục bộ. Đó là sự hiện diện của một ý chí thép, một mệnh lệnh không lời kêu gọi toàn quân vượt qua mọi hiểm nguy để giành lấy chiến thắng cuối cùng vào ngày 7/5/1954.
Ngày 31 tháng 8 năm 1955, Phan Đình Giót được Đảng và Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Tên của anh đã đi vào trang sách học trò, trở thành nguồn cảm hứng vô tận cho các thế hệ thanh niên về lòng dũng cảm và tinh thần yêu nước trọn vẹn. Thân xác anh đã hòa vào đất mẹ Điện Biên, nhưng tinh thần "lấy thân mình lấp lỗ châu mai" của Phan Đình Giót sẽ vĩnh viễn là một biểu tượng rực sáng của Chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam.



