ANH HÙNG PHAN ĐÌNH GIÓT
· Những ngày đầu năm 1954, giữa núi rừng Tây Bắc trùng điệp, chiến dịch Điện Biên Phủ bước vào giai đoạn khốc liệt nhất. Quân ta phải đối đầu với một hệ thống cứ điểm kiên cố mà quân Pháp tự hào gọi là “pháo đài bất khả xâm phạm”. Máu các chiến sĩ rơi như suối trên sườn núi, từng tấc đất đều được đánh đổi bằng tính mạng và ý chí. Trong biển lửa ấy, đã xuất hiện một con người mà tinh thần dũng cảm vượt lên cả giới hạn của thể xác — đó chính là Phan Đình Giót, người chiến sĩ trung đội phó thuộc Tiểu đoàn 58, Đại đoàn 312.
· Trước trận đánh cứ điểm Him Lam, Giót đã dặn đồng đội bằng giọng dứt khoát, ánh mắt sáng như thép nguội:
· “Quyết tâm tiêu diệt đồn địch! Nếu tôi ngã xuống thì các đồng chí tiến lên!”
· Đêm mồng 13 tháng 3 năm ấy, Him Lam chìm trong mưa pháo, đất đá tung lên như bão. Bộ đội ta xung phong nhưng cả ba lần đều bị hỏa lực đại liên địch chặn đứng. Khẩu trung liên từ lô cốt số 3 quét từng loạt đạn xé gió, cố ngăn bước những người lính đầu trần, áo vải nhưng gan thép. Máu đồng đội Giót đổ xuống ngay bên cạnh anh, có người ngã mà tay vẫn nắm chặt lựu đạn chưa kịp ném. Trước khoảnh khắc sống – chết ấy, trong lòng người chiến sĩ xứ Nghệ chỉ còn một ý nghĩ duy nhất: phải diệt bằng được lô cốt này.
· Anh lao lên, cứ thế bò ngang qua vùng “mưa đạn”. Thân thể anh đã rách nát nhiều nơi, vai bị đạn sượt bỏng rát, nhưng ánh mắt vẫn không hề lung lay. Vừa bò, anh vừa hét lớn át cả tiếng nổ:
· “Xung phong! Quyết diệt nó!”
· Khi tới sát lô cốt, Giót nhận ra chiến hào quá hẹp để đặt bộc phá, còn địch từ trong cứ bắn ra như trút. Khoảnh khắc ấy, anh hiểu rằng nếu không chặn miệng lô cốt, đơn vị sẽ còn tiếp tục hy sinh. Một chiến sĩ bình thường có thể do dự, nhưng một anh hùng thì không. Giót quay lại nhìn đồng đội — cái nhìn sâu, lạ, như gửi gắm phần còn lại của sự sống. Rồi anh hét lên:
· “Quyết trả thù cho đồng đội! Tôi lấy thân mình lấp lỗ châu mai đây!”
· Không chờ ai kịp ngăn, anh lao thẳng về phía lô cốt, dùng toàn bộ thân hình đẫm máu của mình chèn chặt vào lỗ châu mai đang tuôn ra tử thần. Tiếng súng của địch nghẹn lại trong tích tắc, cả chiến hào như ngừng thở. Đồng đội anh, mắt đỏ hoe nhưng không một ai đứng yên. Như được tiếp thêm lửa từ hành động vĩ đại ấy, toàn tiểu đoàn đồng loạt xung phong, tràn vào Him Lam với sức mạnh của một cơn bão. Và Him Lam — cái “cửa ngõ thép” của quân Pháp — đã sập.
· Phan Đình Giót ngã xuống mà không kịp nhìn chiến thắng, nhưng ánh mắt kiên cường của anh vẫn như còn nhìn về phía trước, như thúc giục: “Đi tiếp! Đừng để máu ta rơi vô nghĩa!”
· Người lính trẻ chỉ mới 21 tuổi, nhưng hành động của anh đã trở thành biểu tượng muôn đời của lòng quả cảm. Nếu có ai hỏi “thế nào là anh hùng?”, xin hãy nói rằng: anh hùng là người dám biến thân xác mình thành bức tường chắn đạn cho Tổ quốc.
· Và cũng như câu thơ đời đời còn mãi:
· “Sống hiên ngang mà chết còn hiên ngang hơn nữa,
· Tên anh khắc sâu giữa đồi Him Lam ngập lửa chiến trường.”



