Anh hùng Phan Đình Giót - Sự hi sinh cao cả. (1)
Chiến tranh đi qua, không chỉ vấn vương lại là dư âm của những xót xa, nỗi đau không thành tiếng, mà nơi đó còn là là sự hạnh phúc trong những tiếng cười giòn tan của những em nhỏ được đến trường, những mầm non được an toàn và hạnh phúc. Để có được điều ấy quả thực là không dễ dàng, các anh hùng, các chiến sĩ đã phải hi sinh rất nhiều, hi sinh tuổi xuân, hi sinh những ngẩn ngơ tuổi ban đầu, và hơn cả là hi sinh xương máu. Nói đến những tấm gương không ngại quên chính bản thân mình vì nền độc lập
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA:
Họ và tên: Nguyễn Hoàng Bảo Trân
Lớp: 10/6
Anh hùng Phan Đình Giót - Sự hi sinh cao cả.
Đã hơn 70 năm sau chiến thắng Điện Biên Phủ “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”, hầu hết ai cũng đã đến tuổi già nua, có người cũng đã vĩnh viễn rời xa thế gian này. Nhưng dù cho có qua bao nhiêu năm tháng, bao nhiêu thế hệ, những cống hiến ấy vẫn luôn được khắc ghi.
Chiến tranh đi qua, không chỉ vấn vương lại là dư âm của những xót xa, nỗi đau không thành tiếng, mà nơi đó còn là là sự hạnh phúc trong những tiếng cười giòn tan của những em nhỏ được đến trường, những mầm non được an toàn và hạnh phúc. Để có được điều ấy quả thực là không dễ dàng, các anh hùng, các chiến sĩ đã phải hi sinh rất nhiều, hi sinh tuổi xuân, hi sinh những ngẩn ngơ tuổi ban đầu, và hơn cả là hi sinh xương máu. Nói đến những tấm gương không ngại quên chính bản thân mình vì nền độc lập, ta không thể không nhắc đến “sự hi sinh cao cả” của nguời anh hùng lấp lỗ châu mai- Phan Đình Giót.
Anh hùng Phan Đình Giót sinh năm 1922 ở xóm Tam Quang, thôn Vĩnh Yên, xã Cẩm Quan, huyện Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh, trong một gia đình rất nghèo khó, trải qua nhiều đời lam lũ, vất vả, dường như việc cày mướn, làm thuê đã không còn xa lạ đối với anh. Không chỉ thiếu thốn về vật chất, anh cũng một phần thiếu thốn về tình cảm. Bố mất sớm, chỉ còn lại hai anh em sống cùng mẹ trong một căn nhà sụp xệ, dột nát. Cũng chính vì thế, ngay từ thuở mới 6, 7 anh đã phải theo các nhà địa chủ để mưu sinh.
Kháng chiến chống Pháp bùng nổ, cùng với bạn bè cùng trang lứa anh xin tham gia tự vệ chiến đấu. Sau mấy tháng tuổi quân, anh đã tham gia chiến đấu ở Đường 18 trong trận đánh đồn Tràng Bạch. Cuộc chiến đấu diễn ra đầy khốc liệt, cam go. Sau khi tiêu diệt lô cốt số 1, cũng là lúc tình trạng cũng bắt đầu suy sụp đi vì bị thương nặng , cấp trên vì vậy mà ra lệnh cho anh lui về phía sau, nhưng không vì thế mà anh dừng lại, anh vẫn quyết tâm chiến đấu để thực hiện trọn vẹn trách nhiệm và nhiệm vụ của mình.
Sau đó, vào cuối năm 1950 anh tham gia trận đánh tiêu diệt vị trí Chùa Tiếng. Trong khi bí mật cắt hàng rào, xung kích tranh thủ đào công sự, nhưng vì đất quá rắn, các đồng chí không thể giữ bí mật được. Nghe thấy có tiếng động, địch trong cứ điểm bắt đầu xả súng liên tục, gọi biết bao là pháo bắn ra. Quân ta từ đây mà xông lên, phá bỏ những lô cốt đang trầy trật. Phan Đình Giót không ngại bò lên để đặt bộc phá lô cốt số 1. Lô cốt thủng, anh liền ném lựu đạn vào trong nhằm tiêu diệt quân địch, tạo cơ hội để quân ta dành chiến thắng.
Mùa đông năm 1953, đơn vị anh được lệnh tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ. Hành quân gần 500km, vượt qua bao nhiêu đèo dốc, mang vác trên vai là những vũ khí nặng, nhưng anh vẫn kiên trì, hỗ trợ đồng đội về đến đích. Trong nhiệm vụ xẻ núi, mở đường kéo pháo lên đèo xuống dốc vào trận địa rất gay go gian khổ, anh đã nêu cao tinh thần chiến đấu bền bỉ, cũng như tình yêu đối với đất nước của mình.
Chiều 13/3/1954, quân ta nổ súng tiêu diệt Him Lam. Cả trận địa rung chuyển mù mịt khói sau hàng loạt lần nổ pháo. Các chiến sĩ đại đội 58 lao lên mở đường, đã liên tiếp đánh đến quả bộc phá thứ tám. Phan Đình Giót đánh quả thứ chín và bị thương ở đùi, nhưng anh vẫn xung phong đánh quả tiếp theo .Quân Pháp tập trung hoả lực, đạn rơi như mưa liên tục dội xuống địa đạo quân ta. Lòng căm thù quân giặc lên cao, Phan Đình Giót lao lên đánh liên tiếp hai quả nữa phá toang hàng rào cuối cùng, mở thông đường để đồng đội lên đánh sập lô cốt đầu cầu. Lợi dụng thời cơ địch hoang mang, anh lao lên bám chắc lô cốt số 2, ném thủ pháo, bắn kiềm chế cho đơn vị tiến lên. Vì thế, anh bị thương rất nhiều ở vai và đùi, máu chảy lên láng, tuôn trào qua từng sớ da, sớ thịt của anh. Thế nhưng bất ngờ từ hỏa lực lô cốt số 3 của địch bắn rất mạnh vào đội hình của quân ta. Lực lượng xung kích bị ùn lại, anh cố gắng nhích mình lên gần lại lô cốt số 3 với ý nghĩ duy nhất là dập tắt lô cốt này. Anh đã dùng hết những sức lực cuối cùng còn lại nâng tiểu liên lên bắn mạnh vào lỗ châu mai và hét to: "Quyết hi sinh vì Đảng, vì dân", rồi dướn người lấy đà lao cả cơ thế vào bịt kín lỗ châu mai địch. Tấm ngực người chiến sĩ ấy dường như đã chứa đựng cả tan nát theo quân địch. Hỏa điểm lợi hại nhất của quân Pháp bị dập tắt, toàn đơn vị ào ạt xông lên như vũ bão, tiêu diệt gọn cứ điểm Him Lam, giành thắng lợi trong trận đánh mở màn chiến dịch Điện Biên Phủ.
Phan Đình Giót hi sinh lúc 22 giờ 30 phút ngày 13-3-1954. Phan Đình Giót được nhận danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân ngày 31-3-1955. Khi hi sinh, anh là Tiểu đội phó bộ binh Đại đội 58, Tiểu đoàn 428, Trung đoàn 141, Đại đoàn 312, là đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam, được tặng Huân chương Quân công hạng Nhì.
Sự hy sinh anh dũng của anh đã thể hiện cho tinh thần yêu nước sâu sắc, sự hi sinh quả cảm và ý chí kiên cường không bao giờ bỏ cuộc của dân tộc ta. Qua đây, anh đã để lại cho đời một hình ảnh người chiến sĩ với những bài học sâu sắc về tinh thần yêu nước cũng như trách nhiệm của những thế hệ mai sau trong việc giữ gìn, bảo vệ nền độc lập của Đất nước Việt Nam.



