Bài viết

Anh hùng Phan Đình Phùng

Phan Đình Phùng lãnh đạo nghĩa quân chiến đấu kiên cường trong Phong trào Cần Vương giữa núi rừng Hương Khê. Dù bị giặc bắt gia quyến để uy hiếp, ông vẫn đặt nghĩa lớn lên trên tình riêng, quyết không đầu hàng. Ông hi sinh trong gian khổ, để lại tấm gương bất khuất và lòng yêu nước cho muôn đời sau.

Gia Lai10/05/2026Phạm Kim Liên (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lý Giáo Dục K48

Giữa những năm tháng đen tối của lịch sử dân tộc, khi đất nước chìm trong khói lửa xâm lăng, núi rừng Hương Khê trở thành nơi nung nấu ý chí quật cường của một con người kiệt xuất – Phan Đình Phùng. Rừng sâu hun hút. Những tán cây già vươn mình như che chở cho nghĩa quân. Sương sớm giăng kín lối đi, lạnh buốt, nhưng trong lòng người lại cháy lên một ngọn lửa không gì dập tắt được. Đó là ngọn lửa của lòng yêu nước. Trong căn lán nhỏ lợp lá, Phan Đình Phùng ngồi trầm ngâm bên tấm bản đồ đã sờn góc. Ánh đuốc chập chờn soi rõ gương mặt gầy gò nhưng cương nghị. Ông không chỉ là một vị quan thanh liêm, mà giờ đây còn là linh hồn của cuộc khởi nghĩa thuộc Phong trào Cần Vương. Bên ngoài, tiếng bước chân vội vã phá tan màn đêm tĩnh mịch.

“Thưa cụ…” – một nghĩa sĩ quỳ xuống, giọng nghẹn lại – “Giặc đã bắt gia quyến của cụ… Chúng ép cụ phải đầu hàng…” Không gian như đông cứng. Gió rừng thổi mạnh, cuốn theo lá khô xào xạc như tiếng lòng xao động.

Trong khoảnh khắc ấy, ai cũng nghĩ đến một người cha, một người chồng. Nhưng trước mặt họ không chỉ là một người thân của gia đình – mà là một người con của Tổ quốc.

Phan Đình Phùng chậm rãi đứng dậy. Ông nhìn ra màn đêm sâu thẳm, nơi đất nước đang oằn mình trong xiềng xích. Giọng ông trầm nhưng vang như tiếng chuông:

“Ta thà chịu tội với gia đình, chứ không thể có tội với non sông.”

Câu nói ấy không chỉ là lời đáp – mà là một lời thề. Giây phút đó, nghĩa quân hiểu rằng con đường họ đi không còn lối lui. Họ chiến đấu không chỉ bằng gươm súng thô sơ, mà bằng cả niềm tin và lòng tự tôn dân tộc.

Những trận đánh liên tiếp nổ ra giữa núi rừng Hà Tĩnh. Nghĩa quân ẩn hiện như bóng, đánh nhanh, rút gọn. Quân địch dù mạnh nhưng luôn bị động trước tinh thần quật cường ấy. Nhưng chiến tranh không chỉ có vinh quang. Đó còn là đói rét, bệnh tật và những mất mát âm thầm. Càng về sau, sức khỏe của Phan Đình Phùng càng suy kiệt. Căn bệnh nặng dày vò thân thể ông. Thế nhưng, mỗi ngày ông vẫn chống gậy đi qua từng lán trại, hỏi han từng người lính.

Một đêm nọ, dưới ánh lửa bập bùng, ông nói với nghĩa quân:

“Có thể ta không thấy ngày thắng lợi… nhưng đất nước nhất định sẽ có ngày đứng dậy. Chỉ cần còn người giữ lòng trung nghĩa, dân tộc này sẽ không bao giờ mất.”

Lời nói ấy như một ngọn lửa truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.

Rồi một ngày, giữa rừng sâu tĩnh lặng, ông ra đi.

Không kèn, không trống. Chỉ có tiếng gió rừng vi vút như khúc tiễn đưa. Nhưng sự ra đi ấy không phải là kết thúc.

Bởi từ tro tàn của khói lửa, một biểu tượng đã được khắc sâu vào lịch sử dân tộc.

Tên tuổi Phan Đình Phùng không chỉ là một con người, mà là hiện thân của khí phách Việt Nam – dám hi sinh tất cả vì độc lập, tự do.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn