Anh hùng Phùng Văn Khầu, người lính nhất mực trung thành đã ra đi!
Đại tá, Anh hùng LLVT nhân dân Phùng Văn Khầu. Ông ra đi đúng vào ngày kỷ niệm 110 năm ngày sinh của Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Ông cũng là một người lính nhất mực trung thành của Đại tướng, của quân đội ta, nhân dân ta.
Ông sinh năm 1929 tại xã Đức Hồng, huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng đến nay đã trên tuổi 90. Từ một đứa trẻ cơ cực mồ côi mẹ khi mới hơn một tháng tuổi được xóm giềng, họ mạc và cách mạng nuôi lớn thành người, trở thành chiến sĩ, trở thành anh hùng, 5 lần được gặp Bác Hồ, suốt đời học theo gương Bác, giản dị, khiêm nhường, và đặc biệt trung thành hiếm có.
Điều này với người khác còn có thể phân vân, thậm chí ở cương vị rất cao cũng không dễ gì khẳng định. Nhưng Phùng Văn Khầu khác, sự nhất mực trung thành của ông không chỉ phải bắt đầu từ lúc một mình một pháo chiến đấu trên đồi E trong chiến dịch lịch sử Điện Biên Phủ, mà từ sớm hơn nhiều, từ lúc đi ở đợ kiếm bát cơm ăn, rồi làm liên lạc cho đoàn thể, rồi nhập ngũ đầu năm 1946 khi chưa tròn 17 tuổi, mù chữ làm nhiệm vụ anh nuôi đã dùng những hòn sỏi ghi chép đều không sai sót, nhất mực trung thực với đồng đội, anh em.
Những tháng ngày “mưa dầm, cơm vắt, máu trộn bùn non”, Phùng Văn Khầu càng kiên cường, trung thành và tận tụy, không chỉ tự học bằng cách ngắm bắn trực tiếp qua nòng sơn pháo, mà còn kiên trì cùng với đồng đội kéo pháo vào, kéo pháo ra. Nếu không nhất mực trung thành, không thể nào cắn răng thực hiện “quân lệnh như sơn” từ người Anh Cả.
Người con dân tộc Nùng Phùng Văn Khầu trung thành đến độ, giữa lúc điểm cao đồi E mưa bom bão đạn, đồng đội đã hy sinh hết, bản thân bùn máu đặc đụa trên người, giọng đã gào khản đặc không có người tiếp viện đã phải tự mình nạp đạn, ngắm bắn và siết cò từng quả đạn diệt vô số pháo và lô cốt địch. Và người lính trung thành ấy đã gào khóc đồng đội ngay trên chiến địa đẫm máu xương trộn đất bùn. Để từ đó, sự trung thành như sắt thép càng được tôi rèn trong lửa đỏ.
Phùng Văn Khầu từ tấm bé với lúc nhắm mắt luôn hiền và có phần ngơ ngác. Song sự thật thà ở người anh hùng đều trước sau như nhất, như bản tính trung thành của ông với Đảng, với Bác Hồ. Ông đã nhận huy hiệu 70 năm tuổi đảng một cách lặng lẽ đúng như tính cách của mình. Không một cơ số huân huy chương nào nói hết tấm lòng trung thành của ông với con đường đã chọn, bộ quân phục người lính Cụ Hồ. Ông làm gương sáng ở chiến trường, nơi Khe Sanh, Tà Cơn trên đầu máy bay giặc vừa đọc loa vừa rải truyền đơn đòi bắt sống, chiêu hàng ông với số tiền rất lớn. Ông âm thầm lặn lội từ trận địa Quảng Trị ra thủ đô ngày 30 tháng 8 năm 1969 để dự một sự kiện đặc biệt: Quốc khánh! Càng đặc biệt hơn, ông được gặp Bác Hồ lần cuối khi Bác đã hôn mê. Và trước các đồng chí trong Bộ Chính trị bên giường Bác, ông đã không nín được gọi to hai tiếng Bác ơi! Rồi ngất lịm. Rồi Phùng Văn Khầu như hóa đá trong ngày Quốc khánh, bởi đến hôm sau (3-9) Đảng và Nhà nước ta mới công bố Bác mất. Và hôm sau, người lính nhất mực trung thành lại lầm lũi trở lại chiến trường.



