Anh hùng thiếu niên Nguyễn Bá Ngọc
Câu chuyện kể về sự hy sinh anh dũng của Anh hùng thiếu niên Nguyễn Bá Ngọc trong cuộc kháng chiến chống Mỹ năm 1972, khi em dũng cảm lao vào làn bom đạn cứu các bạn nhỏ và ngã xuống ở tuổi 12. Sự hy sinh của em đã trở thành biểu tượng bất tử về lòng dũng cảm và tinh thần nhân ái của thiếu nhi Việt Nam trong thời hoa lửa.

Năm 1972.
Miền Bắc rực cháy trong những trận ném bom dữ dội của không quân Mỹ. Bầu trời không còn màu xanh – chỉ còn khói lửa và tiếng gầm rít xé tai.
Tại xã Quảng Trung, huyện Quảng Xương, tỉnh Thanh Hóa, một cậu bé 12 tuổi đang ở ngoài đồng cùng bạn bè. Cậu tên là Nguyễn Bá Ngọc. Khi tiếng còi báo động vang lên, lũ trẻ hốt hoảng chạy tìm nơi trú ẩn. Nhưng bom rơi quá nhanh. Đất đá tung lên mù mịt. Tiếng nổ làm rung chuyển cả cánh đồng.
Giữa khoảnh khắc sinh tử ấy, Nguyễn Bá Ngọc nhìn thấy hai em nhỏ chưa kịp chạy vào hầm. Không một chút do dự. Em lao ra. Giữa làn bom đang trút xuống, giữa cái chết có thể ập đến bất cứ lúc nào, cậu bé mười hai tuổi đã dùng chính thân mình che chở cho bạn. Em đẩy các bạn xuống hố trú ẩn. Một tiếng nổ long trời.
Khi khói bụi tan đi, hai đứa trẻ còn sống. Còn Nguyễn Bá Ngọc nằm lại trên mảnh đất quê hương.
Em hy sinh ngày 4/4/1972.
Tuổi mười hai của em dừng lại giữa mùa hè đỏ lửa. Nhưng hành động của em đã vượt khỏi khuôn khổ của một đứa trẻ. Đó là bản năng của lòng nhân ái, là dũng khí của một dân tộc không bao giờ khuất phục. Bom đạn có thể cướp đi sinh mạng non trẻ. Nhưng không thể giết chết tinh thần Việt Nam.
Sau này, Nhà nước truy tặng em danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Nhưng danh hiệu lớn nhất chính là sự kính trọng của nhân dân, là niềm tự hào của bao thế hệ thiếu nhi. Giữa thời hoa lửa, có những người lính cầm súng. Và có những đứa trẻ trở thành anh hùng bằng trái tim của mình.
Nguyễn Bá Ngọc – ngọn lửa nhỏ đã bùng sáng giữa chiến tranh, để lại cho đất nước một bài học lớn lao: Sống là biết yêu thương.
Và có những sự hy sinh làm nên dáng đứng của Tổ quốc.


