Anh hùng Tô Vĩnh Diện: Lấy thân chèn pháo, hy sinh vì vũ khí của quân đội
Nguyễn Thị Anh Thư
Chiến thắng lịch sử Điện Biên Phủ năm 1954 là một kỳ tích quân sự được làm nên bởi tinh thần vượt qua mọi giới hạn của con người, trong đó việc "kéo pháo vào, kéo pháo ra" qua những vách núi dựng đứng là một khúc tráng ca bi hùng. Tại mặt trận vô tiền khoáng hậu này, Anh hùng Tô Vĩnh Diện (quê ở xã Nông Trường, huyện Nông Cống – nay thuộc huyện Triệu Sơn, tỉnh Thanh Hóa) đã tạc nên một bức tượng đài vĩnh cửu về ý chí bảo vệ vũ khí của Quân đội Nhân dân Việt Nam.
Tô Vĩnh Diện là Khẩu đội trưởng thuộc Đại đội 827, Tiểu đoàn 394, Trung đoàn Pháo cao xạ 367. Đêm 1 tháng 2 năm 1954, trong quá trình bí mật kéo pháo ra khỏi trận địa theo phương châm chiến lược mới "đánh chắc tiến chắc", đơn vị của ông có nhiệm vụ đưa khẩu pháo cao xạ 37mm nặng hơn 2 tấn vượt qua dốc Chuối. Đường dốc hẹp, quanh co, bờ vực sâu thẳm lại thêm sương mù dày đặc che khuất tầm nhìn. Đang lúc các chiến sĩ gồng mình níu dây tời để hãm pháo xuống dốc, một dây tời chính bất ngờ bị đứt, khẩu pháo mất đà lao nhanh xuống dốc, hất văng người lái phụ xuống suối.
Trong giây phút sinh tử chớp nhoáng, nếu pháo lăn xuống vực, không chỉ vũ khí quý giá vừa được viện trợ bị phá hủy mà toàn bộ lực lượng chiến sĩ đang giữ dây phía dưới cũng sẽ bị kéo theo. Không một chút do dự, Tô Vĩnh Diện đã dũng cảm buông tay lái, xông lên phía trước, dùng chính tấm lưng và thân mình chèn vào càng pháo để hãm đà lao của khối thép nặng hơn 2 tấn. Khẩu pháo khựng lại, nghiêng dựa vào sườn núi bên mép vực sâu. Nhờ sự xả thân của ông, khẩu pháo được cứu vãn an toàn, nhưng Tô Vĩnh Diện đã bị thương cực kỳ nghiêm trọng. Khi được đồng đội bế ra, trước khi trút hơi thở cuối cùng ở tuổi 30, ông vẫn thều thào hỏi: "Pháo có việc gì không?". Hành động "Lấy thân chèn pháo" của ông là hiện thân tột đỉnh của tinh thần quên mình vì nhiệm vụ, giúp ông trở thành người anh hùng Pháo cao xạ đầu tiên ngã xuống tại mặt trận Điện Biên Phủ."




