Anh hùng Trần Can – Người cắm lá cờ chiến thắng đầu tiên ở Điện Biên Phủ
Tác giả : Đồng Thị Như Quỳnh Lớp : K15A.GDMN Trường Đại học Hải Dương
Tiếp nối mạch truyện về những tấm gương anh hùng kiên trung để bạn nộp bài, dưới đây là câu chuyện hoàn chỉnh, liền mạch về Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Trần Can.
Trong trang sử vàng của chiến thắng Điện Biên Phủ lừng lẫy năm châu, bên cạnh những cái tên quen thuộc như Tô Vĩnh Diện, Bế Văn Đàn, Phan Đình Giót, người chiến sĩ Trần Can đã khắc ghi tên mình vào lịch sử như một biểu tượng của lòng dũng cảm phi thường và ý chí chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.
Anh hùng Trần Can sinh năm 1931 trong một gia đình nông dân nghèo tại xã Sơn Thành, huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An. Ngay từ khi còn nhỏ, anh đã nung nấu ước mơ được vào bộ đội để cầm súng giết giặc, giải phóng quê hương. Tuy nhiên, con đường thực hiện lý tưởng của anh không hề dễ dàng. Vì sức khỏe yếu, anh đã bị từ chối tới ba lần khi viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Không nản lòng trước thử thách, bằng quyết tâm sắt đá, đến lần xung phong thứ tư vào tháng 1 năm 1951, anh mới chính thức được đứng vào hàng ngũ của Quân đội nhân dân Việt Nam. Anh được biên chế về Trung đoàn 209, Đại đoàn 312. Từ một chàng trai cày nghèo khó, Trần Can nhanh chóng trưởng thành qua các trận chiến ác liệt tại chiến dịch Tây Bắc năm 1952, thể hiện sự mưu trí, dũng cảm và linh hoạt trong chỉ huy.
Bước sang đầu năm 1954, Trần Can cùng đơn vị tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử. Lúc này, anh đang giữ chức vụ Tiểu đội trưởng. Trong trận đánh mở màn vào chiều ngày 13 tháng 3 năm 1954, đơn vị của anh được giao nhiệm vụ tiêu diệt cứ điểm Him Lam – một trong những trung tâm đề kháng kiên cố, vòng ngoài của thực dân Pháp. Khi lệnh nổ súng vang lên, hỏa lực của giặc từ các lô cốt bắn ra dữ dội như trút nước. Bất chấp hiểm nguy, Trần Can dẫn đầu tiểu đội xông lên, vượt qua các hàng rào dây kẽm gai và lô cốt tiền duyên. Như một mũi dao nhọn đâm thẳng vào tim gan địch, anh chỉ huy đồng đội đánh chiếm sở chỉ huy của Pháp. Ngay trong làn mưa bom bão đạn, Trần Can đã dũng cảm nhảy lên nóc lô cốt trung tâm, giương cao và cắm lá cờ "Quyết chiến, Quyết thắng" của Hồ Chủ tịch giao cho quân đội. Đây là lá cờ chiến thắng đầu tiên của quân ta tung bay trên cứ điểm địch, tạo nên nguồn cổ vũ tinh thần to lớn cho toàn mặt trận.
Chiến công nối tiếp chiến công, Trần Can tiếp tục được cấp trên tin tưởng, đề bạt làm Đại đội phó. Trận đánh cuối cùng và cũng là oanh liệt nhất của anh diễn ra tại điểm cao 507 nằm bên bờ sông Nậm Rốm. Đêm ngày 6 tháng 5 năm 1954, Trần Can dũng cảm dẫn đầu đơn vị xông lên áp đảo quân địch, chiếm lĩnh mỏm cột cờ. Điên cuồng tìm cách chiếm lại vị trí cửa ngõ tiến vào trung tâm Mường Thanh, quân Pháp điên cuồng dội pháo và tổ chức liên tiếp 5 đợt phản kích dữ dội. Trận chiến giằng co ác liệt diễn ra từng mét chiến hào. Kẻ thù ném lựu đạn tới tấp, Trần Can dũng cảm nhặt lựu đạn ném trả lại. Khi toàn bộ ban chỉ huy đại đội đều thương vong, bản thân anh cũng bị thương nặng, anh vẫn nén đau đớn, tự mình đứng ra thay thế cán bộ chỉ huy đơn vị chiến đấu suốt đêm.
Sáng ngày 7 tháng 5 năm 1954, anh tập hợp những thương binh nhẹ còn lại, động viên tinh thần bộ đội và kiên cường đánh tan đợt phản kích cuối cùng của giặc Pháp. Đơn vị của anh giữ vững trận địa, mở toang cánh cửa cho đại quân ta tiến thẳng vào bắt sống tướng De Castries. Thế nhưng, ngay trong buổi sáng của ngày toàn thắng lịch sử ấy, một mảnh đạn pháo tàn bạo đã cướp đi sinh mạng của người chiến sĩ kiên trung. Trần Can đã ngã xuống ngay trước giờ ca khúc khải hoàn vang lên.
Năm 1956, liệt sĩ Trần Can đã được Nhà nước truy tặng danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Anh ra đi ở tuổi 23, độ tuổi rực rỡ nhất của đời người. Ngôi sao mang tên Trần Can – người con xứ Nghệ – mãi mãi tỏa sáng trên bầu trời lịch sử dân tộc Việt Nam, là bài học sâu sắc về tinh thần vượt khó, lòng quả cảm và lòng yêu nước cho thế hệ trẻ hôm nay.



