Anh hùng Trần Hữu Hân
Nước mà tôi muốn nhắc đến là nước Lào tươi đẹp , một đất nước phải chiến đấu “ đồng cam cộng khổ” với nước ta , với những trận đánh gian khổ thiệt hại về quân số , số những người lính hi sinh không thể kể hết, tôi nghẹn ngào thương xót cho những số phận ấy , không chỉ những người anh em đi cùng với tôi mà còn có cả những người lính Lào thân yêu, chúng tôi chiến đấu cùng nhau ,chia sẻ với nhau về những câu chuyện buồn xen lẫn câu chuyện vui, cứ như thế chúng tôi chúng tôi dần hiểu nhau.
Tuy ở những miền quê khác nhau nhưng chúng tôi không chút phân biệt luôn cố gắng hoàn thành tốt nhiệm vụ mà trung đội trưởng giao phó cho , chẳng chút sợ hãi trước kẻ thù hung hãn , với nhũng vũ khí hiện đại , hơn hẳn những vũ khí của chúng tôi thế nhưng dưới sự chỉ đạo của trung đội trưởng chúng tôi cũng bắn hạ được vô số những tên địch hung hãn ngông cuồng hiếu chiến...
Tôi vẫn còn nhớ mãi lời trung đội trưởng chỉ đạo chúng tôi:
Chỉ huy : “ Anh em ta ơi ! Cùng nhau chiến đấu trên mảnh đất này nhé , thắng nhanh thì được về sớm với gia đình vợ con”
Chúng tôi đáp lại: “Rõ! thưa đội trưởng , rồi chúng tôi cười vui với nhau”
Cũng có những người anh em chưa vợ con gì hết, đi lính vì một lòng nhiệt huyết cháy bỏng cống hiến cho cách mạng .Trong những năm tháng khó khăn ấy hai nước Việt-Lào lại càng gắn bó bền chặt, tôi đi lính được cử sang Lào lái xe chở vũ khí, chở thêm cả những người anh em , mỗi con đường đi ra chiến trường chẳng hề bằng phẳng, cũng có những con đường mang chiếc hố sâu hoắm, cũng có những con đường khó khăn hơn cả bởi bùn đất, bởi cát bụi do gió thổi lên bụi mù cả một con đường , cũng có những chiếc xe trung chuyển không còn nguyên vẹn bởi bom đạn do địch thả xuống .
Những chiếc xe nối đuôi nhau băng đèo , vượt suối tiếp viện sức người sức của cho người anh em Lào thân yêu , cũng có những chiếc xe vỡ kính,lại có những chiếc xe bốc cháy trên đường , tuy bản thân tôi vẫn còn may mắn hơn những người anh em khác , nhưng khi nhìn thấy những người anh em “chết trong bom đạn” tôi trào dâng sự uất hận , quyết chí trả thù cho đồng đội . Thoáng chốc , đã qua một thời gian dài chiến đấu chẳng còn thể nhớ đã qua bao lâu , vẫn băng băng trên chiếc xe vận chuyển anh em ra tiền tuyến , tôi thấy cảnh quen thuộc trên đất Lào nắng gió từng cảnh quen thuộc ấy hiện diện trong tiềm thức tôi .
Có lẽ đời lính của tôi, tôi tự hào và vinh dự khi được đứng trong hàng ngũ của Quân Đội Nhân Dân Việt Nam , phục vụ sức trẻ của tôi để bảo vệ đất nước , sau khi hoàn thành nhiệm vụ ở Lào tôi được cử về mảnh đất hình chữ “S” thân yêu tiếp tục cống hiến và hoàn thành tốt tất cả các nhiệm vụ được chỉ huy giao phó cho , tuy giờ không còn được phục vụ trong Quân Ngũ nhưng những thành tích đáng khen ngợi tôi vẫn còn nhớ mãi , nhiều lúc tôi nghĩ bản thân vẫn còn ít thương tật hơn những người anh em đi nhập ngũ cùng tôi , vẫn còn may mắn không bị mất đi một phần thân thể ,tuy sức khỏe bị giảm sút đi nhiều hơn trước nhưng tôi vẫn khỏe mạnh .
Được phục vụ trong Quân Ngũ từ tháng 5/1972 cho đến khi xuất ngũ tháng 1/1986 tôi đã cống hiến hết mình trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước , cũng rất vinh dự khi tôi được nhận 3 huy chương cao quý của nhà nước thuộc diện “người có công với nước” được tặng thưởng với 2 Huy Chương Chiến sĩ vẻ vang kèm với 1 Huy Chương kháng chiến chống Mỹ hạng 3 , tuy không được phong hàm hay chức vụ gì trong Quân Ngũ thế nhưng tôi thấy bản thân rất tự hào với những thành tích tôi đạt được , bây giờ khi đã nghỉ hưu nhưng vẫn nhớ đến những người đồng đội cũng có những người đồng đội vẫn còn khỏe mạnh , nhưng vẫn còn những người đồng đội bằng tuổi tôi đã không còn .
Đến giờ tôi chỉ có những tâm nguyện nhỏ , mong rằng những thế hệ trẻ có thể cống hiến , hoàn thành nghĩa vụ thêng liêng là bảo vệ tổ quốc nước Việt Nam tươi đẹp này , mong rằng đất nước sẽ phát triển ngày càng hiện đại và giàu mạnh hơn .



