Anh hùng Lực lượng vũ trang

ANH HÙNG TRẦN THANH HÙNG – NGƯỜI QUÂN Y MỘT MÌNH BẺ GÃY NHỮNG CUỘC CÀN QUÉT CỦA ĐỊCH

Sinh năm 1952 tại xã Long Hưng, huyện Lấp Vò, tỉnh Đồng Tháp, nay thuộc xã Long Hưng, tỉnh Đồng Tháp, Trần Thanh Hùng nhập ngũ khi chưa đầy 16 tuổi và trở thành nhân viên quân y Huyện đội Lấp Vò. Không chỉ chăm sóc thương binh, ông nhiều lần trực tiếp cầm súng chiến đấu, một mình hoặc cùng đồng đội bẻ gãy những cuộc càn quét của địch. Từ năm 1969 đến 1973, ông tham gia 182 trận, tiêu diệt 137 tên địch, làm bị thương 219 tên. Năm 1977, Trần Thanh Hùng được Chủ tịch nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Đồng Tháp18/08/2026Xã Long Kiến (Đoàn xã Long Kiến)5 lượt xem0 lượt chia sẻ
ANH HÙNG TRẦN THANH HÙNG – NGƯỜI QUÂN Y MỘT MÌNH BẺ GÃY NHỮNG CUỘC CÀN QUÉT CỦA ĐỊCH

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, vùng đất Lấp Vò thường xuyên phải đối mặt với những cuộc hành quân càn quét của địch. Giữa hoàn cảnh ấy, một người chiến sĩ trẻ với túi cứu thương trên vai đã trở thành nỗi khiếp sợ đối với đối phương bằng lối đánh phục kích táo bạo, mưu trí. Đó là Trần Thanh Hùng, người con quê xã Long Hưng, huyện Lấp Vò, tỉnh Đồng Tháp.

Sinh năm 1952, tháng 4-1968, khi chưa đầy 16 tuổi, Trần Thanh Hùng xin nhập ngũ vào Quân y Huyện đội Lấp Vò. Ban đầu, do vóc dáng nhỏ bé, ông được giao làm giao liên, sau đó chuyển về căn cứ Huyện đội chăm sóc thương binh. Nhưng trên chiến trường, nhiệm vụ của người quân y không chỉ là băng bó, cứu chữa đồng đội. Khi căn cứ bị địch tiến công, người chiến sĩ quân y ấy cũng sẵn sàng cầm súng chiến đấu, bảo vệ thương binh và đồng đội.

Một trong những trận đánh tiêu biểu diễn ra vào sáng 15-6-1969 tại Rạch Bà Năm, căn cứ Huyện đội Lấp Vò. Khi địch tổ chức càn quét, trong căn cứ vẫn còn thương binh chưa kịp chuyển đi. Trước tình thế nguy cấp, Trần Thanh Hùng xin ở lại chặn địch, tạo điều kiện cho đồng đội đưa thương binh rút lui an toàn. Ông gài lựu đạn trên hướng địch tiến vào rồi bám công sự chờ đợi. Khi quân địch lọt vào trận địa, lựu đạn phát nổ làm nhiều tên chết và bị thương. Quân Mỹ gọi trực thăng đến ứng cứu, Hùng liên tục cơ động, nổ súng từ nhiều vị trí khiến đối phương tưởng lực lượng ta đông, hoảng loạn rút lui. Chỉ với một mình, người chiến sĩ trẻ đã góp phần bẻ gãy cuộc càn, bảo vệ an toàn cho thương binh.

Nhưng đó chỉ là một trong rất nhiều trận đánh làm nên tên tuổi Trần Thanh Hùng. Tháng 9-1970, trong mùa nước nổi, một đại đội địch dùng xuồng tiến công nhiều hướng vào khu vực Quân y. Khi thương binh đã được chuyển đi, vẫn còn một thương binh nặng chưa kịp sơ tán. Hùng cùng trạm trưởng ở lại chiến đấu. Hai người cầm cự suốt ngày, dùng lựu đạn và súng đánh bật nhiều đợt tiến công, tiêu diệt 12 tên địch, thu một xuồng cùng nhiều đạn dược, bảo vệ thương binh an toàn.

Tháng 7-1971, khi địch đưa 7 đại đội vào lấn chiếm vùng giải phóng xã Long Hưng, một mũi tiến công hướng vào khu vực Quân y. Trần Thanh Hùng cùng một đồng đội tổ chức chặn đánh. Cả hai đều bị thương nhưng sau khi băng bó vẫn tiếp tục chiến đấu. Cuộc chiến kéo dài 12 ngày, góp phần bẻ gãy ý đồ lấn chiếm của đối phương. Trong một trận khác vào tháng 10-1971, Hùng bí mật bò vào khu vực địch đóng quân, gài lựu đạn. Sáng hôm sau, khi địch đang chuẩn bị ăn sáng, lựu đạn phát nổ, làm một tên chết, hai tên bị thương và buộc chúng phải rút lui.

Sự mưu trí của người chiến sĩ quân y còn được thể hiện qua nhiều cách đánh sáng tạo. Ngày 20-1-1973, tại đồn Bờ Rào, Hùng dùng lựu đạn bắn bằng giàn thun để đánh phủ đầu khi địch chuẩn bị đi càn, tiêu diệt 8 tên. Đến ngày 26-3-1973, khi địch trở lại đồn Cán Gáo ở Long Hưng, ông bí mật bám theo, gài một quả đạn 105mm sát hàng rào. Khi quân địch vừa bung ra, quả đạn phát nổ làm 4 tên chết, 5 tên bị thương, cuộc càn bị bẻ gãy.

Trên chiến trường, Trần Thanh Hùng nhiều lần bị thương nhưng vẫn không rời vị trí chiến đấu. Ngày 25-4-1973, ông bị thương nặng ở vùng đầu trong một trận đánh. Sau nhiều ngày mê man, khi tỉnh lại, câu hỏi đầu tiên ông đặt ra là: “Tôi còn chiến đấu được không?”. Đó là câu nói thể hiện rõ ý chí của người chiến sĩ đã xem chiến đấu, bảo vệ đồng đội và hoàn thành nhiệm vụ là lẽ sống của mình.

Từ năm 1969 đến 1973, Trần Thanh Hùng tham gia 182 trận đánh, tiêu diệt 137 tên địch, trong đó có một lính Mỹ, làm bị thương 219 tên và thu 2 khẩu súng. Ông được tặng 2 Huân chương Chiến công hạng Ba, 4 danh hiệu Dũng sĩ Quyết thắng cùng nhiều bằng khen, giấy khen. Những con số ấy cho thấy sự đặc biệt của một người chiến sĩ quân y thường xuyên phải làm nhiệm vụ giữa lằn ranh sinh tử.

Sau ngày đất nước thống nhất, Trần Thanh Hùng tham gia Ban Quân quản Lấp Vò, phụ trách Ban Dân y huyện. Năm 1982, ông được cử đi học chính trị tại Trường Quân chính Quân khu 9; sau đó công tác tại Phòng Chính trị, Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Đồng Tháp và nghỉ hưu năm 1987 với quân hàm Đại úy. Trở về địa phương, ông tiếp tục tham gia công tác xã hội, từng giữ chức Chủ tịch Hội Cựu chiến binh xã Long Hưng A, Phó Bí thư Chi bộ ấp Hưng Quới 1.

Với những thành tích đặc biệt xuất sắc trong chiến đấu, năm 1977, Trần Thanh Hùng được Chủ tịch nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Từ người quân y mang túi cứu thương đến chiến sĩ cầm súng trên trận địa phục kích, Trần Thanh Hùng đã để lại dấu ấn đặc biệt trong lịch sử đấu tranh của quân và dân Lấp Vò. Những trận đánh ở Rạch Bà Năm và nhiều địa bàn khác không chỉ thể hiện lòng dũng cảm mà còn cho thấy sự mưu trí, linh hoạt của người chiến sĩ giữa chiến trường sông nước Nam Bộ.

Hôm nay, khi chiến tranh đã lùi xa, những chiến công của Anh hùng Trần Thanh Hùng vẫn là câu chuyện đầy sức lay động đối với thế hệ trẻ. Đó là câu chuyện về một người lính tuổi đời còn rất trẻ nhưng có ý chí kiên cường, luôn đặt sự an toàn của thương binh, đồng đội và nhiệm vụ cách mạng lên trên sự an nguy của bản thân. Từ vùng đất Long Hưng, người Anh hùng ấy đã góp phần viết nên một trang sử hào hùng của lực lượng vũ trang Đồng Tháp trong những năm tháng hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn