Anh hùng Trần Thị Lý

TỘT CÙNG CĂM PHẪN:
ANH HÙNG TRẦN THỊ LÝ (30/12/1933 – 20/11/1992) BỊ NGUỴ QUYỀN TRA TẤN VỚI 42 VẾT THƯƠNG TÀN ÁC HƠN CẢ THỜI TRUNG CỔ
Giữa năm 1958, Bệnh viện Việt - Xô tiếp nhận một bệnh nhân vô cùng đặc biệt. Hồ sơ bệnh án ghi rõ từng dòng như những nhát dao cứa nát tâm can người đọc: "Trần Thị Nhâm (tức Lý), tuổi 25, quê Miền Nam, cân nặng: 26 kg. Tình trạng bệnh: Suy kiệt, luôn lên cơn co giật, có 42 vết thương trên người liên tục rỉ m.áu, đầu v.ú bị cắt còn loét nham nhở, bộ phận sinh d.ục chảy m.áu liên tục".
Đứng trước thân hình bé nhỏ, nát tan chỉ còn da bọc xương ấy, nhà thơ Tố Hữu đã bật khóc nức nở. Nước mắt của người thi sĩ hòa cùng máu đào của người nữ chiến sĩ, thăng hoa thành những vần thơ rưng rưng, nghẹn ngào:
“Em là ai, cô gái hay nàng tiên?
...
Điện giật, dùi đâm, dao cắt, lửa nung
Không giết được em, người con gái anh hùng!”
Chuyện với Năng số 62 xin cúi đầu thắp một nén tâm nhang tri ân Nữ anh hùng Trần Thị Lý. Khúc tráng ca về chị là tột cùng của nỗi đau thể xác, tột cùng của sự phẫn uất trước tội ác chiến tranh, nhưng trên hết, là đỉnh cao chói lọi của ý chí cách mạng vĩ đại!
MẦM SEN ĐỎ GIỮA VÙNG ĐẤT THÉP ĐIỆN BÀN SỤC SÔI
Trần Thị Nhâm sinh ngày 30 tháng 12 năm 1933 tại Điện Bàn, Quảng Nam trong gia đình yêu nước với 7 anh chị em thì có tới 5 người là liệt sĩ. Chị cũng là cháu nhà cách mạng Trần Cao Vân, người đã nhiều lần mưu toan chống Pháp và bị đi đày ở Côn Đảo 6 năm.
Chị sớm tham gia cách mạng và được kết nạp Đảng khi 18 tuổi. Năm 1956 chiến trường Quảng Nam - Đà Nẵng cực kỳ ác liệt, chị là giao liên cho cách mạng tại huyện Điện Bàn.
Giữa chiến trường ác liệt, chị trở thành một mắt xích sống còn trong đường dây hoạt động bí mật. Mưu trí, gan dạ và thoắt ẩn thoắt hiện, chị luồn sâu vào vùng địch hậu, vượt qua muôn vàn đồn bốt, hàng rào kẽm gai để truyền tin, bảo vệ an toàn cho cán bộ. Mỗi bước đi của chị là một lần đối mặt với tử thần, lấy sinh mệnh nhỏ bé của mình làm lá chắn thép che chở cho tổ chức.
ĐỊA NGỤC TRẦN GIAN VÀ BẢN LĨNH KIM CƯƠNG TRƯỚC BẦY ÁC THÚ
Năm 1956, do sự phản trắc đê hèn của kẻ chỉ điểm, chị sa vào tay ngụy quyền Sài Gòn. Nhận thức được đây là đầu mối quan trọng, bọn ác ôn đã điên cuồng trút xuống thân thể người con gái ấy những ĐÒN THÙ TÀN ĐỘC và mất nhân tính nhất. Chúng biến nhà lao thành địa ngục trần gian, thi triển những nhục hình HỦY DIỆT tột cùng: Chúng đổ nước xà phòng và nước bẩn vào họng chị rồi mang giày đinh thi nhau đ.ạp lên bụng, lên ng.ực làm nước trào ra miệng và mũi.
Đê hèn và man rợ hơn, chúng lấy móc sắt x.uyên bàn chân chị rồi treo ngược lên xà nhà, dùng điện tra vào vùng kín và v.ú; lấy dao x.ẻo từng miếng thịt trên đùi, cánh tay và ng.ực. Chúng dùng kìm sắt nung đỏ rồi kẹp vào bắp thịt chị rứt ra từng mảng, dùng thước sắt nung đỏ thọc vào â.m đạo... Chúng bắt chị phải nhận tội “Thân cộng” và “Chống chính phủ quốc gia” (Nguỵ quyền Sài Gòn) của chúng.
Chúng tước đi thiên chức làm mẹ thiêng liêng của chị hòng đánh gục ý chí sống và ép chị khai báo. 42 vết thương chằng chịt rỉ máu trên cơ thể xuân thì là minh chứng cho sự tàn bạo tận cùng. Thế nhưng, thịt da có thể nát tan, xương tủy có thể cháy xém, nhưng khí tiết KIM CƯƠNG của người cộng sản vĩnh viễn không thể BẺ GÃY! Chị cắn nát bờ môi, kiên quyết giữ vững bí mật, lấy sự im lặng đanh thép để nhổ thẳng vào sự hèn nhát của bầy ác thú.
HÀNH TRÌNH TÁI SINH TỪ CÕI CHẾT VÀ ĐÀI HOA BẤT TỬ
Tháng 12-1957, tưởng chị Lý đã chết, bọn chúng bèn mang xác vứt tại đám mía phía sau nhà lao Vĩnh Điện. Chị được một cơ sở ta phát hiện và cõng về nhà. Lập tức quân cách mạng tổ chức một chiến dịch giải cứu thần tốc: Bí mật đưa từ Điện Bàn tới Hưng Lợi, xuôi ghe trong đêm tối đến biên giới Campuchia, dừng tại Phnom Penh, rồi đáp máy bay thẳng tiến về Hà Nội cấp cứu. Sự kiên trung và hồi sinh diệu kỳ của chị đã làm rúng động lương tri nhân loại. Chuyến giải cứu gam go và nguy hiểm hơn bất kỳ bộ phim nào bạn đã từng xem, bởi Nguỵ biết nếu chị còn sống thì cơ thể chị sẽ tố cáo tội ác thối nát của chúng tới truyền thông quốc tế (chi tiết cuộc giải cứu tìm đọc trên báo Công an nhân dân).
Nhà thơ Tố Hữu đã đến bên giường bệnh thăm chị và ông đã khóc vì quá xúc động. Bài thơ Người con gái VN của ông xuất hiện tháng 12/1958
"Em là ai? Cô gái hay nàng tiên
Em có tuổi hay không có tuổi
Mái tóc em đây hay là mây là suối
Đôi mắt em nhìn hay chớp lửa đêm giông
Thịt da em hay là sắt là đồng?
Cho tôi hôn bàn chân em lạnh ngắt
Cho tôi nâng bàn tay em nắm chặt
Ôi bàn tay như đôi lá còn xanh
Trên mình em đau đớn cả thân cành!
Tỉnh lại em ơi, qua rồi cơn ác mộng
Em đã sống lại rồi, em đã sống!
Điện giật, dùi đâm, dao cắt, lửa nung
Không giết được em, người con gái anh hùng!..."
Trần Thị Lý vinh dự được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân, trở thành một ĐÀI HOA BẤT TỬ ngát hương muôn đời.
Hòa bình hôm nay ngập tràn ánh nắng, nhưng cái giá mà cha ông ta phải trả là TỘT CÙNG ĐẮT ĐỎ! Da thịt của Anh hùng Trần Thị Lý đã chịu cảnh lửa nung, dao cắt để đổi lấy độc lập, tự do cho Tổ quốc ngày nay. Xin thế hệ trẻ tuyệt đối đừng bao giờ lãng quên máu xương của tiền nhân! Hãy khắc cốt ghi tâm dũng khí ấy, biến lòng biết ơn thành hành động, mài sắc trí tuệ và nâng cao bản lĩnh chính trị để đập tan mọi mưu đồ xuyên tạc lịch sử, bảo vệ vững chắc non sông gấm vóc này!
--------------


