Anh hùng Lực lượng vũ trang

ANH HÙNG TRẦN VĂN LƯ

Lai Châu06/08/2026Đoàn xã Phúc Thọ Lâm Hà (Phúc Thọ Lâm Hà)8 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trần Văn Lư sinh năm 1928, dân tộc Kinh, quê ở xã An Trường, huyện Càng Long, tỉnh Trà Vinh, nhập ngủ tháng 5 năm 1947. Khi được tuyên dương Anh hùng đồng chí là bác sĩ, đội trưởng đội phẫu thuật sư đoàn 5, bộ đội chủ lực Đông Nam Bộ, đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam.

   Đồng chí sinh trưởng trong một gia đình nông dân nghèo, cha bị bọn ấp trưởng bắt đánh chết, mấy mẹ con phải đi ở đợ, làm thuê kiếm sống. Cách mạng tháng Tám thành công, được giác ngộ cách mạng, 5 anh em đều lần lượt gia nhập quân đội cầm súng giết giặc. Vào bộ đội, Trần Văn Lư được điều về bệnh xá thuộc chi đội 20 làm liên lạc. Căm thù sâu sắc bọn đế quốc, phong kiến, suốt những năm kháng chiến chống Pháp, đồng chí không quản gian khổ, khó khăn, hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ được giao. Đồng chí còn luôn luôn chịu khó học tập để phục vụ cách mạng nhiều hơn nữa.

   Cuối năm 1954, đồng chí tập kết ra Bắc. Trong những năm ở miền Bắc, Trần Văn Lư gương mẫu hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ và kiên trì học tập văn hóa và chuyên môn. Vừa học tập trung, vừa tự học, từ trình độ lớp 3, đồng chí học xong lớp 10 và tốt nghiệp bác sĩ y khoa trong nhà trường xã hội chủ nghĩa.

   Sau khi học xong, ra công tác (năm 1963), Trần Văn Lư xin tình nguyện trở về miền Nam tham gia chiến đấu và phục vụ chiến đấu, góp phần vào công cuộc chống Mỹ, cứu nước, giải phóng miền Nam, thống nhất Tổ quốc. Đồng chí tham gia phục vụ 8 chiến dịch và nhiều trận đánh lớn ở chiến trường, luôn luôn nêu cao tinh thần dũng cảm, bám sát đơn vị chiến đấu, kịp thời cứu chữa thương binh ở hỏa tuyến. Trong hoàn cảnh chiến đấu gặp nhiều khó khăn, thiếu thốn, Trần Văn Lư nêu cao quyết tâm phục vụ thương binh, bệnh binh vô điều kiện, nỗ lực khác phục khó khăn, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ.

   Tháng 10 năm 1964, lần đầu tiên Trần Vãn Lư được giao phụ trách tổ phẫu thuật phục vụ trận đánh đồn Gò Dầu. Tuy chưa có kinh nghiệm tổ chức và hoạt động trong chiến đấu, người phục vụ ít, thương binh dồn về nhiều, đồng chí kiên trì động viên đồng đội hoàn thành tốt nhiệm vụ, bản thân đồng chí đứng mổ liên tục 1 ngày, 1 đêm, bảo đảm an toàn tuyệt đối các ca mổ.

   Trong chiến dịch Bình Giã, đội phẫu thuật của Trần Văn Lư đi phục vụ một mũi của chiến dịch. Có lúc bị địch cản, đội mất liên lạc với trên, đồng chí cùng 4 y tá, phục vụ hơn 200 thương binh suốt 4 đêm ngày. Đặc biệt có một số ca cấp cứu thương binh nặng vượt quá khả năng của mình, nhưng đồng chí kiên trì tìm mọi cách để cứu sống đồng đội. Ca phẫu thuật một đồng chí bị vết thương ở túi phồng động mạch cổ, khi mổ tới phần trong túi, máu chảy ra nhiều, tưởng như thương binh có thể chết trên bàn mổ, Trần Văn Lư tỉnh táo, bình tĩnh tìm được động mạch, kẹp lại rồi khâu bảo đảm an toàn ca mổ.

   Trong trận Bù Đốp, do yêu cầu cấp bách phải giải quyết tại chỗ, Trần Văn Lư mạnh bạo tiến hành ca mổ cho một đồng chí thương binh vỡ gan 15 cen-ti-mét, thủng 4 lỗ ruột. Suốt 2 giờ liền, đồng chí mổ, khâu gan, cắt nối lại ruột, cứu sống được đồng chí thương binh, được sự tin yêu và cảm phục của toàn đơn vị.

   Có lúc gặp khó khăn thiếu gạo, hoặc trời mưa, không đủ vải ni-lông che, Trần Văn Lư gương mẫu làm trước và vận động anh em nhân viên ăn cháo, nhường gạo cho thương binh, chịu ướt, rét để bảo đảm cho thương binh có vải che mưa.

   Trong cuộc sống, đồng chí có tác phong khiêm tốn, giản dị, chịu khó học tập, nâng cao trình độ chuyên môn, hết lòng thương yêu đồng đội, giúp đỡ, hướng dẫn những đồng nghiệp, xây dựng phân đội tiến bộ toàn diện.

   Trần Văn Lư đã được tặng thưởng 1 Huân chương Chiến công giải phóng hạng nhì và 2 Huân chương Chiến công giải phóng hạng ba, 10 bằng khen và giấy khen, 3 năm (1964 - 1965 - 1966) là Chiến sĩ thi đua.

   Ngày 17 tháng 9 năm 1967; Trần Văn Lư được Ủy ban trung ương Mặt trận dân tộc giải phóng miền Nam Việt Nam tặng thưởng Huân chương Quân công giải phóng hạng ba và danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn