Anh hùng Lực lượng vũ trang

Anh hùng Trần Văn Phương

Thái Nguyên10/06/2026Hoàng Thu Hương (Sư phạm tiếng Anh K60A3 - Trường Đại học Sư phạm - Đại học Thái Nguyên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Thà hy sinh chứ không chịu mất đảo. Hãy để cho máu của mình tô thắm lá cờ truyền thống của Quân chủng hải quân anh hùng”

Giữa lằn ranh sinh tử, lời thề của người lính biển Trần Văn Phương vẫn vang vọng mãi: Thà hy sinh chứ không để mất một tấc đất quê hương. Anh ra đi, gửi lại máu xương để sắc cờ Tổ quốc thêm đỏ thắm, hóa thân vào sóng nước Trường Sa thành tượng đài bất tử.

Trần Văn Phương (1965 – 14/3/1988), là một anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân quân đội Việt Nam. Sinh ra từ vùng đất cát Quảng Phúc, Quảng Bình, người thanh niên Trần Văn Phương đã mang theo ý chí quật cường của quê hương ra nơi đầu sóng ngọn gió. Ngày 14/3/1988, tại bãi đá Gạc Ma, anh đã vĩnh viễn nằm lại giữa lòng biển xa khi tay vẫn ôm chặt lá cờ Tổ quốc.

Đầu tháng 3/1988, hải quân Trung Quốc cho nhiều tàu chiến khiêu khích và chiếm đóng đá Chữ Thập và Châu Viên. Giữa bối cảnh nghẹt thở ấy, người thanh niên 23 tuổi Trần Văn Phương được tin tưởng giao trọng trách Phó Chỉ huy trưởng đảo Gạc Ma thuộc Lữ đoàn 146, Vùng 4 Hải quân.

17 giờ ngày 13/3/1988, tàu chiến hải quân Trung Quốc kéo đến, gọi loa, buộc tàu Hải Quân Nhân dân Việt Nam rời đảo Gạc Ma.

Mờ sáng ngày 14/3/1988, hải quân Trung Quốc hạ xuồng cho lính tiến về phía lá cờ Việt Nam. Tình thế rất căng thẳng. Khi địch đổ quân xuống đảo, ép bộ đội, giật cờ của ta hòng chiếm đảo, khi đó đồng chí Trần Đức Thông, chỉ huy cụm đảo nói: “Đồng chí nào biết bơi thì bơi ngay vào đảo hỗ trợ cho các đồng chí trên đảo bảo vệ cờ”. Trần Văn Phương đã tổ chức lực lượng, động viên chiến sĩ bình tĩnh, quyết bảo vệ cờ Tổ quốc. Khi quân Trung Quốc xông vào cướp cờ, không sợ hy sinh, Trần Văn Phương lao vào giằng giật lại lá cờ Tổ quốc. Khi thấy tính mạng đồng đội bị đe dọa, không một chút do dự, Trần Văn Phương lao mình vào che chắn và trúng đạn. Trong khoảnh khắc hơi thở cuối cùng hòa vào gió biển, anh đã hô vang lời thề bất hủ, trở thành di nguyện cho muôn đời sau:

“Thà hy sinh chứ không chịu mất đảo! Hãy để cho máu của mình tô thắm lá cờ truyền thống của Quân chủng Hải quân anh hùng…”

Đau thương thay, ngày anh ngã xuống cũng là lúc người vợ trẻ nơi quê nhà Quảng Bình đang mang trong mình hình hài đứa con đầu lòng của hai người. Anh ra đi khi chưa kịp nhìn mặt con, chưa kịp nghe tiếng gọi "Cha", nhưng anh đã để lại cho con một di sản vô giá: Danh dự của một người anh hùng.

Ghi nhận công lao to lớn ấy, ngày 6/1/1989, liệt sĩ Trần Văn Phương đã được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Sau 5 năm nằm lại giữa biển cả, đến tháng 5/1992, anh đã thực sự “trở về” trong vòng tay đất mẹ, yên nghỉ tại Nghĩa trang Liệt sĩ xã Quảng Phúc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn