Anh Hùng Trương Thị Xáng
Trương Thị Xáng sinh năm 1947 tại xã Bình Giang, huyện Thăng Bình, tỉnh Quảng Nam trong gia đình truyền thống cách mạng, cha và chú tập kết ra Bắc, mẹ và hai em trai còn nhỏ, một em đi bộ đội hy sinh ngay ngày nhập ngũ, nên chị sớm giác ngộ cách mạng và được lãnh đạo huyện, xã giao nhiệm vụ liên lạc, cảnh giới địch từ năm 16 tuổi.

Những năm 1964 - 1965, địch thường xuyên càn quét các xã vùng Đông của huyện Thăng Bình. Bình Giang là một trong những xã mà địch càn ác liệt nhất. Để đối phó với địch, nhân dân thôn Bình Túy đã sáng kiến đào một địa đạo bí mật trong lòng đất dài hơn 3km để làm nơi che giấu, nuôi dưỡng cán bộ
Ngày 22.02.1965, địch dùng 3 tiểu đoàn chính quy và 1 tiểu đoàn địa phương quân mở trận càn quét mới đánh phá Bình Giang. Tại thôn Bình Túy, chúng đã phát hiện được miệng của địa đạo và ra sức tìm mọi cách để dụ dỗ cán bộ ta ra đầu hàng, đồng thời sử dụng xăng, khí độc đẩy xuống miệng địa đạo.
Mặt khác, chúng bắt dân ra đào địa đạo, đánh đập những ai không thực hiện theo lệnh của chúng. Trong khi đó, dưới địa đạo có tổng cộng hơn 300 cán bộ từ tỉnh, huyện, xã và du kích địa phương đang tránh địch càn dưới đó.
Trong tình huống nguy hiểm ấy, chị Trương Thị Xáng cùng với một số chị em trong thôn được tổ chức hướng dẫn đã mưu trí lãnh đạo nhân dân "người này đào một lát thì người kia lấp lại ba lát", do vậy địch không thể đào phá được địa đạo. Vì thế, chúng đã dùng báng súng, giày đinh đánh đập nhân dân, buộc phải đào cho được địa đạo.
Trước tình hình trên, chị Xáng đã giả vờ kêu la đau bụng, mọi người không đào nữa mà tập trung vào cứu chữa chị. Với cách giả vờ này, chị Xáng đã kéo việc đào địa đạo về tối, địch phải thả dân về nhà. Đêm tối, địch co cụm tại nhà chị Xáng (nơi phát hiện miệng địa đạo) để phân công canh giữ.
Trong đêm đó, bằng nhiều biện pháp khác nhau, chị Xáng và một số chị em cơ sở đã làm công tác binh - địch vận, vận động một số binh lính địch có cảm tình với cách mạng và hợp đồng giờ để đưa họ mang súng ra vùng giải phóng theo cách mạng.
Đồng thời, với cây đèn pin của tên Trung đội trưởng chỉ huy ca trực, chị Xáng đã xuống địa đạo chỉ lối cho hơn 300 cán bộ, chiến sỹ và du kích của ta ra khỏi địa đạo an toàn từ một cửa bí mật khác ven sông Trường Giang. Sau đó, chị quay lại để thực hiện lời hứa đưa các binh lính địch mang vũ khí ra vùng giải phóng.
Không may, lúc chị quay lại, địch đã thay đổi lính trực nên thấy ánh đèn pin (tín hiệu mà chị đã thỏa thuận với với tên Trung đội trưởng và một số binh lính địch trực trước đó) đã bắn vào chị.
Chị Trương Thị Xáng đã ngã xuống ngay trên mảnh đất nhà mình nhưng toàn bộ cán bộ, chiến sỹ, du kích của ta đã an toàn thoát khỏi trận càn.
Hình ảnh chiếc áo nâu thấm đỏ máu hiên ngang trước họng súng kẻ thù; chị ngã xuống khi tuổi đời chưa tròn mười tám ngay trong vườn nhà luôn khắc ghi trong tâm khảm bao thế hệ nhân dân vùng đất anh hùng này.
Chị Xáng hi sinh khi đang chờ đủ 18 tuổi để làm thủ tục kết nạp Đảng; chị hi sinh để lại lời nguyện ước: “Em sẽ chờ anh đến ngày đất nước thống nhất” khi tiễn chàng trai của mình lên đường nhập ngũ.
Để ghi nhớ công ơn của người con gái kiên trung, chính quyền tỉnh Quảng Nam đã đặt tên chị cho tuyến đường huyết mạch tại huyện Thăng Bình.



