Anh hùng Tư Cang
Hóa ra làm tình báo cũng “nhàn” lắm mọi người ạ. Anh hùng Tư Cang từng viết về những năm tháng tình báo ở Sài Gòn khá là thoải mái và chẳng bao giờ bị xét hỏi giấy tờ vì toàn đi với hai con người cực kỳ uy tín tại Sài Gòn ngày ấy là bác Phạm Xuân Ẩn và cô Tám Thảo.
Bác Ẩn thì đến tướng VNCH cũng chưa chắc dám động vào, lại quen với toàn quan chức Hoa Kỳ và quốc tế. Có lần, bác Tư Cang và bác Ẩn ngồi họp bàn kế hoạch luôn trong nhà hàng Victory (Sài Gòn). Nơi này vốn sang trong và xung quanh toàn là doanh nhân, tướng tá VNCH hay Mỹ ngồi trong đó.
Nhưng mà chẳng phải lo gì cả, một là bàn ghế nhà hàng thì không gần, hai là có ông Ẩn ngồi đó nên ai cũng né vì sợ bác Ẩn tuồn tin cho phía báo chí Hoa Kỳ và quốc tế. Bác Tư Cang còn đùa là tiền ổng nhiều, bo rất hậu nên nhân viên rất quý, tướng tá cũng thích vì đi ăn với ông Ẩn toàn được trả tiền.
Còn cô Tám Thảo thì vốn xinh đẹp, nói tiếng Anh tốt, dáng chuẩn nên ai cũng mê. Cô dễ dàng chụp ảnh với sĩ quan Hoa Kỳ để lộ sơ đồ sân của Bộ Tư lệnh Hải quân VNCH, rồi mấy ông này cứ muốn đưa cô Tám Thảo đi ăn, đi chơi, mời đưa về. Thậm chí, thiếu tá Hoa Kỳ còn lấy xe công vụ Hoa Kỳ để chở cô ấy. Nên là nhiều khi đi cùng cô Tám Thảo, từ đám lính đến đám sĩ quan đều rất tôn trọng.
Nói đùa như vậy, không có nghĩa là hạ thấp cụ Tư Cang. Mà qua lần này, chúng ta mới biết rằng trong tình báo có hư, có thực, có xây dựng thương hiệu cá nhân, có tận dụng nhan sắc... Và các cụ đã làm hoàn hảo mọi thứ.
Có người từng bảo rằng nghề tình báo là “diễn” nhiều cuộc đời và không phải ai cũng có thể “diễn” trọn vẹn những cuộc đời ấy giữa biết bao nhiêu con mắt, họng súng, nghi ngờ. Nên nhớ rằng khi bạn làm tình báo thì cũng có cả trăm, cả ngàn tình báo cũng đang nghiên cứu, tìm kiếm bạn!
Phải đỉnh cao lắm thì mới có thể như vậy!



