Bài viết

ANH HÙNG VÕ NHƯ HƯNG

Quảng Ninh10/01/2026Chi đoàn Liên Hòa 1 (Đoàn phường Liên Hòa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên mảnh đất Điện Nam, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam – nơi bom đạn chiến tranh từng cày xới từng tấc đất – đã sinh ra một người con kiên cường mang tên Võ Như Hưng, hay còn gọi là Võ Như Trích. Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, tuổi thơ của anh gắn liền với những ngày đi ở cho địa chủ, sớm nếm trải cơ cực và chứng kiến nỗi đau mất nước. Chính hoàn cảnh ấy đã hun đúc trong anh lòng căm thù giặc sâu sắc và ý chí đi theo con đường cách mạng.

Nhiều lần tình nguyện tòng quân nhưng vì vóc người nhỏ bé nên không được tuyển chọn, mãi đến năm 1952, ước nguyện cầm súng bảo vệ Tổ quốc của Võ Như Hưng mới thành hiện thực. Từ đó, anh không ngừng rèn luyện, chiến đấu trên nhiều chiến trường ác liệt ở Quảng Nam, Tây Nguyên, luôn hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ được giao. Sau ngày hòa bình lập lại, anh tập kết ra Bắc nhưng vẫn đau đáu nỗi niềm với miền Nam ruột thịt, để rồi năm 1960, lại tình nguyện trở về chiến trường xưa, tiếp tục cuộc chiến đấu gian khổ.

Là một trong bảy dũng sĩ Điện Ngọc, Võ Như Hưng nổi bật bởi tinh thần quả cảm và ý chí sắt đá. Trong trận đánh bốt 6 cuối năm 1960, dù vừa qua cơn sốt nặng và bị gãy xương tay trái bởi mảnh pháo, anh vẫn nén đau, xông pha nơi tuyến đầu, cùng đồng đội làm chủ hoàn toàn trận địa. Năm 1961, tại trận đánh Nam Thành – trung tâm huấn luyện biệt kích của địch ngay sát sân bay Đà Nẵng – khi đơn vị hiểu nhầm lệnh rút quân, riêng mũi tiến công do Võ Như Hưng chỉ huy vẫn kiên cường đánh thẳng vào trung tâm, tiêu diệt sở chỉ huy địch, thu nhiều vũ khí và đưa tù binh về an toàn.

Đỉnh cao của tinh thần anh hùng được thể hiện rõ nét trong trận chiến quanh chiếc giếng cạn ở Điện Ngọc năm 1962. Trước vòng vây của cả một tiểu đoàn địch, bảy người chiến sĩ thề sống chết cùng nhau chiến đấu. Suốt một ngày đêm, họ đẩy lùi hàng chục đợt tấn công, chộp lựu đạn của địch ném trả lại, chiến đấu đến khi hầu hết đều bị thương. Khi rút lui an toàn, phát hiện còn một đồng đội bị thương nặng mắc lại, Võ Như Hưng không ngần ngại quay lại tìm, dìu bạn vượt qua muôn trùng hiểm nguy, ngày ẩn đêm đi, đưa đồng đội trở về đơn vị trong gang tấc sinh tử.

Ngày 20 tháng 12 năm 1963, trong một trận chống càn ác liệt, Võ Như Hưng bị thương rất nặng. Dù được cứu chữa tận tình, anh vẫn không qua khỏi. Trên giường bệnh, đến hơi thở cuối cùng, người chiến sĩ ấy vẫn lạc quan, không một lời than đau, trọn niềm tin sắt son vào thắng lợi của cách mạng.

Cuộc đời Võ Như Hưng là một thời hoa lửa rực cháy lý tưởng, nơi người chiến sĩ nhỏ bé đã viết nên những trang sử lớn bằng lòng dũng cảm, tinh thần đồng đội và sự hy sinh trọn vẹn cho Tổ quốc. Anh ngã xuống, nhưng tên tuổi và tấm gương anh hùng của anh sẽ mãi là ngọn lửa soi đường cho các thế hệ trẻ hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn