Mẹ Việt Nam Anh hùng

Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Huỳnh Ngọc Mai – Người mẹ kiên trung của căn cứ Sài Gòn – Gia Định

PHAN THỊ CẨM NHUNG

Quảng Ninh26/08/2026Trường Đại học Hải Dương (Trường Đại học Hải Dương)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh, có những người mẹ không chỉ tiễn con lên đường mà còn trực tiếp đứng trong hàng ngũ cách mạng, cùng con chiến đấu giữa lòng địch. Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Huỳnh Ngọc Mai, quê ở xã Đạo Thạnh, huyện Châu Thành, tỉnh Tiền Giang, là một người mẹ như thế. Cuộc đời mẹ gắn liền với hoạt động cách mạng, với những năm tháng gian khổ của căn cứ Sài Gòn – Gia Định và với sự hy sinh của hai người con trai.

Mẹ Huỳnh Ngọc Mai tham gia cách mạng từ trước năm 1945. Khi mới 25 tuổi, mẹ đã được tin tưởng bầu làm Bí thư Chi bộ đầu tiên của xã Đạo Thạnh vào năm 1949. Trong những năm tháng ấy, mẹ tích cực tổ chức và lãnh đạo nhiều phong trào đấu tranh tại quê hương, góp phần xây dựng cơ sở cách mạng. Từ năm 1951 đến năm 1954, mẹ hoạt động cách mạng trên đất bạn Campuchia để gây dựng cơ sở. Sau đó, từ năm 1955 cho đến ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, mẹ hoạt động tại cơ sở Khu Sài Gòn – Gia Định.

Hoạt động cách mạng giữa vùng địch kiểm soát luôn phải đối mặt với những hiểm nguy. Để thuận lợi cho công tác, mẹ phải đưa các con vào căn cứ. Hai người con trai của mẹ là Lê Hoàng Sơn và Lê Hoàng Ngọc cũng sớm trưởng thành trong môi trường cách mạng và trở thành những cán bộ của Khu Sài Gòn – Gia Định. Anh Lê Hoàng Sơn làm công tác tuyên huấn, còn anh Lê Hoàng Ngọc là Đội trưởng Đội Bảo vệ Khu Sài Gòn – Gia Định.

Ba mẹ con cùng hoạt động trong một chiến trường, cùng chia sẻ với nhau những kinh nghiệm chiến đấu và những hiểm nguy luôn cận kề. Sự có mặt của mẹ trở thành điểm tựa tinh thần để hai người con thêm vững vàng. Trong hoàn cảnh kẻ thù kiểm soát gắt gao và chiến tranh diễn ra ngày càng ác liệt, mẹ không chỉ là người mẹ mà còn là một đồng đội, một người cùng chiến đấu với các con.

Thế nhưng, chiến tranh đã lấy đi của mẹ những người con thân yêu. Năm 1967, anh Lê Hoàng Sơn hy sinh. Nỗi đau chưa kịp nguôi ngoai thì năm 1972, mẹ lại nhận tin người con thứ hai là Lê Hoàng Ngọc cũng anh dũng hy sinh. Hai người con lần lượt nằm lại trên con đường chiến đấu, để lại trong lòng người mẹ những mất mát không gì bù đắp.

Nhưng trước những đau thương ấy, mẹ Mai vẫn lựa chọn tiếp tục nhiệm vụ. Mẹ từng tâm sự rằng để giữ vững phong trào cơ sở, mẹ phải kìm nén nỗi đau, không để đồng đội biết quá nhiều để tránh ảnh hưởng đến công việc chung. Chính sự mạnh mẽ ấy đã giúp mẹ tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ, trở thành nguồn động viên đối với đồng đội, góp phần giữ vững và phát triển căn cứ cách mạng Khu Sài Gòn – Gia Định.

Sau năm 1980, khi được Nhà nước cho nghỉ hưu, mẹ vẫn không ngừng tham gia các hoạt động xã hội tại địa phương. Mẹ tiếp tục đóng góp sức mình vào việc xây dựng khu phố, vận động nhân dân cùng chung tay xây dựng cuộc sống tốt đẹp hơn. Những năm tháng hòa bình không làm mẹ quên đi những người đã hy sinh, nhưng mẹ chọn cách biến những mất mát ấy thành động lực để tiếp tục sống có ích.

Cuộc đời mẹ Huỳnh Ngọc Mai là sự kết hợp giữa hình ảnh một người cán bộ cách mạng kiên trung và một người mẹ giàu tình yêu thương. Mẹ đã trực tiếp tham gia cách mạng, cùng các con chiến đấu giữa lòng địch và rồi phải lần lượt tiễn hai người con trai về với đất mẹ. Những nỗi đau ấy được mẹ giấu sâu trong lòng để tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ và bảo vệ phong trào cách mạng.

Ngày nay, câu chuyện về mẹ Huỳnh Ngọc Mai vẫn nhắc nhở các thế hệ sau về giá trị của hòa bình. Đằng sau mỗi ngày đất nước bình yên là sự hy sinh của biết bao người mẹ, người vợ và những người con đã dành trọn tuổi xuân cho Tổ quốc. Mẹ Mai chính là một trong những người phụ nữ như thế – kiên trung trong chiến đấu, bền bỉ trong cuộc sống và mãi là tấm gương về lòng yêu nước, sự hy sinh và nghị lực cho các thế hệ hôm nay noi theo.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn