ANH HÙNG VÕ THỊ SÁU (2)
ANH HÙNG VÕ THỊ SÁU
ANH HÙNG VÕ THỊ SÁU – TẤM GƯƠNG SÁNG NGỜI
CHỦ NGHĨA ANH HÙNG CÁCH MẠNG
Trong suốt bốn nghìn năm dựng nước và giữ nước của dân tộc ta, đã có biết bao thế hệ anh hùng, liệt sĩ hi sinh anh dũng để bảo vệ nền độc lập, tự do cho tổ Quốc. Mỗi người anh hùng là một trái tim yêu nước và là một ngọn lửa bất diệt, soi sáng con đường cách mạng, hun đúc tinh thần yêu nước, là tấm gương sáng về lòng yêu nước và ý chí quật cường cho thế hệ mai sau. Trong số những tấm gương anh dũng ấy, anh hùng Võ Thị Sáu để lại trong em niềm tiếc thương vô hạn và cũng là người để lại trong em dấu ấn không bao giờ phai mờ.
Võ Thị Sáu sinh năm 1933 tại xã Phước Thọ, huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu, trong một gia đình nghèo nhưng giàu lòng yêu nước. Khi đất nước còn chìm trong ách đô hộ của thực dân Pháp, dù mới 13–14 tuổi, cô bé Sáu đã sớm giác ngộ cách mạng và tham gia đội Công an xung phong.
Chị Võ Thị Sáu sinh năm 1933 tại xã Phước Thọ, huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu, chị sinh ra trong một gia đình nghèo khó nhưng giàu lòng yêu nước. Khi đất nước còn chìm trong ách đô hộ của thực dân Pháp, dù mới 13–14 tuổi, chị Sáu đã sớm giác ngộ cách mạng và tham gia đội Công an xung phong.
Với dáng người nhỏ nhắn, gương mặt hiền lành, Võ Thị Sáu thường được giao nhiệm vụ liên lạc, theo dõi và trinh sát địch. Nhưng đằng sau vẻ ngoài ấy là một tinh thần vô cùng gan dạ và quật cường. Năm 1948, trong một lần tham gia ném lựu đạn vào bọn tay sai ác ôn tại chợ Đất Đỏ, Võ Thị Sáu không may bị bắt khi đang thực hiện nhiệm vụ khác.
Địch giam cầm trong chị xà lim tối, không ánh sáng, thiếu ăn uống và đánh đập, tra khảo liên tục, ép phải khai tên đồng đội. Thực dân Pháp còn đe dọa tinh thần, dùng lời lẽ hăm dọa để làm chị sợ hãi. Dù bị tra tấn dã man, chị kiên quyết không khai báo, không hé lộ bất kỳ thông tin nào về tổ chức hay đồng đội của mình. Thực dân Pháp đưa chị ra tòa án binh và tuyên án tử hình, mặc cho chị khi ấy chưa đủ 18 tuổi.
Ngày 23/1/1952, tại nhà tù Côn Đảo, Võ Thị Sáu hiên ngang bước ra pháp trường. Cô không cho bịt mắt, cất cao tiếng hát bài “Tiến quân ca”, hô vang khẩu hiệu cách mạng trước khi ngã xuống. Sự bình thản và bất khuất của cô khiến cả kẻ thù cũng phải rúng động.
Sự tra tấn không làm chị Sáu gục ngã, mà ngược lại: "Nó làm nổi bật ý chí sắt đá của một người con gái Việt Nam. Sự tra tấn ấy biến chị thành biểu tượng bất khuất của tuổi trẻ yêu nước."
Võ Thị Sáu không xem mình là “một cá nhân đang chịu khổ”, mà là một phần của cuộc đấu tranh của dân tộc. Chị đặt sự sống còn của đồng đội lên trên mạng sống của bản thân, thì đau đớn không còn là trung tâm nữa. Những người như chị Sáu không hoài nghi con đường mình chọn. Với chị, phản bội còn đau hơn tra tấn. Chị đã chuẩn bị tinh thần cho cái chết vì sự nghiệp cách mạng dân tộc. Chị Sáu còn trẻ nhưng không non nớt, đã sớm trưởng thành về mặt tinh thần. Bản chất của tra tấn nó chỉ thắng khi đối phương còn muốn thỏa hiệp.
Ngày nay, mộ chị tại nghĩa trang Hàng Dương – Côn Đảo luôn nghi ngút hương khói. Với nhiều người Việt, chị Sáu không chỉ là anh hùng lịch sử mà còn là một biểu tượng linh thiêng của lòng trung nghĩa và khí phách Việt Nam.



